Với rất nhiều cảm xúc trong lần họp mặt kỳ này, mình sẽ thay đổi cách update thông tin để các bạn cùng sống lại với tụi mình những giờ phút chan hoà tình bè bạn. Mình muốn chia sẻ với các bạn những tình cảm dạt dào mà mình có được trong ngày đáng nhớ này, và mình cũng sẽ ghi lại những hồi ức của riêng mình về AH76, lan man tới đâu hay tới đó theo dòng suy tưởng.

Trên trang web này, cũng sẽ có hình ảnh bạn bè và các thầy trong buổi họp mặt như thường lệ, cùng chương trình, kịch bản buổi lễ, cũng như phát biểu khai mạc của lớp trưởng và bài thơ Mười cánh bướm vàng mà anh Ánh đã đọc để tặng các bạn trong đội múa AH76 ba mươi mấy năm về trước.

Lần họp mặt trước cách đây 6 năm, chỉ bạn bè tụi mình với nhau, tụi mình cũng đã có rất nhiều cảm xúc khi gặp lại nhiều khuôn mặt AH76 sau hơn 26 năm kể từ khi tốt nghiệp, bạn bè đã đến với nhau từ các miền trên đất nước và cả nước ngoài một số bạn cũng về dự,  tụi mình đã sống hết mình với nhau trong đêm gặp gỡ, cảm thấy như trẻ lại và quên hết những lo toan muộn phiền hiện tại để có thể nhí nhố chọc ghẹo nhau, tố khổ lẫn nhau, phát biểu linh tinh, nhắc nhở những kỷ niệm… và kéo dài thêm nhiều ngày sau đó với những chuyến đi ngắn ngày cùng nhau trong từng nhóm bạn. Sau cuộc họp lớp tụi mình cũng thường xuyên liên lạc với nhau, tụi mình đã tìm ra được nhiều bạn bè hơn, trong nước cũng như nước ngoài, tụi mình đã gặp lại Kim Hoàng, Kim Chi, Dương Xuân Tuấn, thấy lại hình ảnh của Trần Thị Thanh Thuỷ ở Mỹ do Tướng cung cấp, gặp lại Nguyễn Chính giờ đang ở Canada…

Đêm 31/12/2012 của cuộc họp mặt lần này lại gây cho mình nhiều cảm xúc khác biệt  dù rằng bạn bè có mặt ít hơn, nhưng điểm nhấn trong chương trình là có sự hiện diện của các Thầy của tụi mình ngày xưa và một số bạn lần đầu gặp mặt sau hơn 30 năm, chị Mã Thị Thu Dung, chị Lê Thị Thu, Phương Phượng, Ngọc Hà. Các bạn của chúng mình ai cũng xinh đẹp giỏi giang và hình như mình đã nhìn các bạn bằng hình ảnh của 30 năm về trước, trẻ trung, sôi nổi, hay là do tâm hồn mình đang tươi vui, yêu đời quá nên thấy mọi hình ảnh đều lung linh??

Sự hiện diện của các thầy là điều gây cho mình nhiều xúc động nhất, mình không thấy Thầy Nguyễn Xích Liên lớn tuổi đi đứng chậm chạp nữa mà chỉ thấy hình ảnh thầy khoan thai, điềm đạm mà cũng không kém phần uy nghi trong các cuộc nói chuyện với toàn khoa dưới sân trường, mình cũng thấy thầy rảo bước trước khoa Hoá hay đang đứng lớp thực phẩm, nhìn lướt qua đám học trò với ánh mắt che chở, thương yêu, mình đã thấy nhiều bạn hôm nay tay bắt mặt mừng với Thầy mà nghẹn ngào xúc động. Mình nhìn thấy Thầy Hồ Bảo Nhàn ngày xưa đứng lớp môn truyền nhiệt với giọng nói rõ ràng, giảng bài khúc chiết mạch lạc theo phong cách Mỹ, chuyện trò với Thầy mà mình nhớ lại một loạt các Thầy học ở Mỹ và Úc về ngày xưa dạy tụi mình như Thầy Trịnh Khánh Tước cơ học lưu chất, Thầy Nguyễn An Lạc với tướng đi đặc trưng và những sắc áo tươi vui rực rỡ nhưng bài giảng môn Tổng kê khối lượng và năng lượng, Truyền khối lôi cuốn cực kỳ. Mình nhớ lại Thầy Lưu Tiến Hiệp khó ơi là khó mà dạy thì hay ơi là hay, thầy Trần Đại Năng hướng dẫn tốt nghiệp chuyên đề cao su đã từng khổ sở ra sao với đệ tử ham vui Ánh Hồng… Thầy Phan Minh Tân vẫn như xưa, vẫn rất nhiệt tình với học trò nhưng hình như bệ vệ hơn trước, chắc là để cho phù hợp với trọng trách hiện tại, gặp lại thầy là mình lại nhớ ngay đến các Thầy Cô đến từ các nước trong khối XHCN, Liên Xô, Tiệp Khắc, Bungari, Hungary, Thầy Thái Nguyễn Huy Chí với ‘mâm thứ jot”, Thầy Nguyễn Văn Lục, Cô Lê Kiều Nhi, Thầy Nguyễn Đình Xoa, cô Đúng… Ngồi hàng ghế phía dưới, ánh mắt mình vẫn thường xuyên  dừng lại ở những gương mặt kính thương đã rất lâu rồi mình mới được nhìn lại, sống lại trong ký ức mình cái thời sinh viên vui tươi, yêu đời, cái thời gian khó nhưng đậm đà tình nghĩa thầy trò, bè bạn, có lẽ chính vì những gian khó đã cùng nhau trải qua trong thời tuổi trẻ đó đã làm cho tình bạn tụi mình bền vững lâu dài với thời gian, mãi mãi không gì có thể thay thế được.

Theo từng lời tri ân thầy cô của anh Ánh, mình thấy lòng bồi hồi nhớ tới những thầy cô Bách Khoa đã từng dạy dỗ tụi mình, truyền đạt không chỉ kiến thức mà còn là kỹ năng sống, phương pháp nghiên cứu khoa học bằng chính việc làm nghiêm túc của các thầy cô. Mình có đọc lời tâm sự của cô giáo con trai mình gửi cả lớp vào ngày chia tay lớp 12 của con trai đến với môi trường mới “… Thầy cô như những người đưa đò,  lần lượt đưa hết lớp học sinh này đến lớp khác qua từng chặng đường tri thức, chỉ mong các em đến với các bến bờ mới thật hiệu quả và thành công để trở nên người hữu ích cho xã hội, Thầy cô không mong các em đền đáp công ơn, thầy cô chỉ trông mong nhìn thấy các em sống tốt, thành đạt…” nhưng mình nghĩ dù đi xa đến những bến bờ mới, nhưng trong lòng học trò vẫn luôn đau đáu nhớ đến những thầy cô yêu quý của từng lớp học ngày xưa. Trong tâm tưởng tụi mình vẫn luôn gìn giữ truyền thống tôn sư trọng đạo. Những bông hoa bé nhỏ hay những lời nói chân thành vẫn không thể nào chuyển tải hết những tình cảm trong lòng, được gần gũi, được cười vui, được thăm hỏi và nhắc lại những kỷ niệm xưa là những niềm vui rất lớn và có lẽ sẽ không khi nào mình quên được.

Mình cũng đã thấy những cái gật đầu biểu lộ sự hài lòng của Thầy Liên, Thầy Nhàn, thầy Tân  theo từng báo cáo thành tích mà AH76 đã đạt được trong xã hội. Chính vì thế mà trong phát biểu sau đó, thầy Tân bày tỏ thầy đã rất vui mừng được biết về  sự thành đạt của tập thể lớp AH76, tất cả, từ sự nhiệt tình dìu dắt của các Thầy Cô trước đây như Thầy Liên, Thầy Nhàn..., đến những thành công mà những cựu sinh viên Bách Khoa như các bạn AH76 đạt được đã làm nên một thương hiệu cho Trường Đại Học Bách Khoa TP. HCM. Bản thân thầy luôn luôn cảm thấy hãnh diện khi giới thiệu với mọi người về xuất thân của Thầy, cũng trưởng thành và đi lên từ Đại Học Bách Khoa yêu dấu của chúng ta.

Không biết các bạn có những cảm xúc, những suy nghĩ gì khi được quây quần với Thầy, nhưng hôm nay, trong lúc cả bọn ùa lên sân khấu chụp hình cùng các Thầy, khi mình nghe vang lên những lời hát một thời kỷ niệm – Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại… Mình đã thấy thời gian trở lại thật sự.

Khi ngồi uống mấy ly rượu X.O cùng Thầy Tân để nhớ lại bữa tiệc rượu sau hôm bảo vệ tốt nghiệp ở Ký Túc Xá 268 Lý Thường Kiệt, có Thầy Đặng Hữu Phước, Thầy Đỗ Thành Thanh Sơn… Giữa những hồi ức đẹp ngày nào, Thầy đã đưa tay vuốt tóc mình, một cử chỉ nhẹ nhàng để tỏ lòng trìu mến của một người anh đối với cô em gái nhỏ, mình đã rưng rưng xúc động, mình như được trở về là cô học trò nhỏ ngày xưa hay vòi vĩnh, mè nheo và thầy thì luôn đầu hàng và chiều chuộng. Ngay lập tức mình trở thành cô sinh viên 20 tuổi ngây thơ, tinh nghịch trong sân trường Bách Khoa những buổi tối đi trực trường cùng thầy và lớp polime. Sau khi đi một vòng sân trường với súng ống đầy đủ cho tròn nhiệm vụ, mình thường đứng lại một lúc với thầy trên hành lang lầu 1 nhà B10, chuyện trò vu vơ, thầy vốn ít nói, có khi hai thầy trò lặng im, thời gian trôi qua chậm rãi và mình cũng chậm rãi tận hưởng những phút giây yên bình, mình nghe thấy tiếng lá rơi khe khẻ - Tiếng rơi rất nhẹ như là rơi nghiêng! - vậy thôi, mà nghe chung quanh mình một không khí đồng cảm đến lạ lùng. Thầy trở về phòng giáo viên còn tụi mình thì lại tụ tập, tán dóc, rôm rả cười đùa, bày trò vui chơi, hát hò … để có thể thức suốt đêm. Cũng có đêm mình đi lang thang cùng một vài người bạn trong sân trường, chỉ đi dạo, chầm chậm, không nói năng gì cả, im lặng lắng nghe trong đêm những âm thanh của gió, tiếng thì thầm của cỏ cây, cảm thấy lòng mình bình an quá đổi, tụi mình đã ngồi ở chân cột cờ dưới ánh đèn vàng ấm áp, ngắm nhìn ngôi trường thân thương của mình, ngắm nhìn thật kỹ vẻ trang nghiêm, chở che của ngôi trường to lớn mà thấy thật hạnh phúc và biết bao náo nức khi nghĩ về tương lai… mình đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ mình quên được những đêm tuyệt vời này và khoảng thời gian với Bách Khoa có lẽ là thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mình.

Với Thầy Tân mình có rất nhiều kỷ niệm vì thầy là giáo viên chủ nhiệm của lớp, mà mình lại hay nghịch phá, vô tư. Anh Đoàn Hùng Sơn nhắc lại “hồi xưa Phượng là hay bày trò nhất, bắt thầy mở lớp dạy thêm tiếng Nga, hay rủ thầy họp mặt bày tiệc liên hoan…” Hồi xưa Thầy mới ra trường, từ Liên xô trở về là vào ngay Bách Khoa và được phân công làm chủ nhiệm lớp polime, còn trẻ nên thầy rất chịu khó hoà đồng với học trò, khoảng cách tuổi tác của thầy và tụi mình không xa, mà mình lại là một cô bé lăng xăng nhí nhố nên chắc vì vậy mà được thầy dành cho nhiều ưu ái, học bao nhiêu buổi đến giờ vẫn chỉ có спасибо cảm ơn, привет xin chào… mà cái dòng chữ thông dụng nhất thế giới có 3 từ, đến giờ mình vẫn chưa biết tiếng Nga nói ra sao? Anh Trung lớp trưởng chuyên ngành của mình cũng từng nói “sao mà em hồn nhiên ngây thơ quá vậy? em không để ý gì và không biết gì hết sao?”

Một lần họp mặt nhóm bạn cùng với thầy tại nhà Lê Thiện Bửu ở đường Tân Phước, có trò chơi công chúa  gì đó, Hà Trường Sơn đổi cho mình tờ giấy ghi “công chúa dễ thương” mình xoè ra khoe ngay với thầy, thầy cười nhẹ nhàng “đúng rồi, em là vậy mà”… hình như lúc đó lần đầu tiên mình hết hồn nhiên và biết đỏ mặt !!

Phần kế tiếp >>