NHỮNG CUNG BẬC CẢM XÚC

Sài Gòn – niềm vui chờ đợi

Khi mọi người nhận được bài viết đầu tiên về chuyến đi Đông Bắc từ Huỳnh Mai, cả bọn xôn xao vì khả năng ghi nhớ rất chi tiết của cô bạn, tôi cũng thế, và cũng khá thích thú vì chuyến này công việc “nặng nhọc” nhất là ghi lại hành trình thì đã có bạn tự nguyện gánh vác. Thế thì tôi chỉ việc ngồi nhẩn nha mà mơ màng, mà nhớ về những niềm vui và cảm xúc. Chính vì thế khi Ngọc Hà reply email nhắc đến điều thích thú của bạn trong những ngày đầu khởi động chuyến đi, tôi tìm thấy sự đồng cảm, bởi đối với tôi, niềm vui trong một chuyến đi không chỉ là đích đến, mà là tất cả những gì xảy ra, xoay quanh hành trình đó.

“...Còn NH lại rất nhớ những tiếng chuông viber trong viber group của AP đã tạo cho bọn mình những ngày trước khi đi, thỉnh thoảng nó lại reo lên, nhắc nhở người này mang áo ấm, khăn choàng; người kia thì đừng quên vớ chân, vớ tay đủ kiểu thật vui. Bởi vì "Em ở trong này không có mùa Đông" nên chưa biết "cái rét của người thợ cày thợ cấy", ai cũng sợ quá trời quá đất luôn... Những tiếng chuông viber như hân hoan, náo nức, mong chờ cho một chuyến đi chở nặng tình bè bạn, thân ái. Bây giờ nhớ những tiếng chuông ấy, vẫn còn yêu!

Cũng như khi cả bọn nhắc đến việc ăn uống khi khởi hành rất sớm mà lại bay với Vietjet, ý kiến này nọ tranh luận việc có cho hay không mang thức ăn lên máy bay, nhắn mua bánh mì… Xuân Hồng đã kêu lên “Chưa đi đã thấy vui rồi!” và khi cả bọn gặp nhau tại TSN, trong lủ khủ những va ly, áo khoác, Kim Xuân và Huỳnh Mai còn cẩn thận mang theo mấy túi thức ăn, xôi cuộn chính tay KX thức khuya tối trước đó xào nấu, cuộn quấn… bánh mì, phô mai… trong khi cái đám thường hay đi bụi, la cà xứ này xứ khác cứ tỉnh bơ với valy gọn nhẹ, ăn sáng đã có cửa hàng ăn uống tại ngay phi trường, mỗi người một kiểu!! và tất cả hình thành nên những niềm vui nho nhỏ để bắt đầu một hành trình tìm kiếm nhiều niềm vui lớn hơn.

 

Hà Giang – những sắc hoa

Chạy dài theo con đường vào Hà Giang là dòng sông Lô uốn khúc, khi thấp thoáng ẩn hiện, khi phô bày trọn vẹn trong tầm nhìn chúng tôi con sông đã đi vào thơ nhạc. Không hoành tráng gầm gào, không xanh biếc mơ mộng. Sông Lô là sự giản dị, gần gũi. Tôi nhìn thấy phía sau sự đơn sơ ấy là cả một hùng tráng, bi thương khi nhớ về tác phẩm vĩ đại Trường ca Sông Lô của Văn Cao trong kháng chiến Việt Bắc. Sông Lô sóng ngàn Việt Bắc bãi dài ngô lau núi rừng âm u. Thu ru bến sóng vàng từng nhà mờ biếc chìm một màu khói thu… Và bây giờ Dòng sông Lô trôi, dòng sông Lô trôi, mùa xuân tới nước băng qua ngàn, nước in ven bờ xanh ôm bóng tre, dòng sông Lô trôi

Hà Giang còn ghi dấu trong tôi bằng con đường hạnh phúc đoạn khởi đầu với hai hàng hoa ban trắng dịu dàng điểm chút sắc hồng tươi. Hoa Ban bên Tây Bắc chỉ toàn trắng trong khi bên này có ửng chút hồng trong phần nhụy. Thực ra Hoa Ban chỉ đơn sơ bình dị và có phần hơi quê mùa, giống như hoa sứ trong miền Nam vậy, nhưng ở khung cảnh núi rừng thì vẻ đẹp mộc mạc này rất phù hợp và dễ  khiến lòng người rung động.

Con đường hạnh phúc? Có thật là hạnh phúc không khi cung đường thật sự là nỗi sợ đối với tất cả mọi người dù rằng cảnh vật núi non hùng vĩ có làm quên đi sự sợ hãi. Khi tôi chụp lại hình trên google map con đường mình đang đi với hình zigzag liên tục gửi cho con trai để “khoe” rằng mẹ đang đi thế này đây, so với cung đường hiểm trở Tây Bắc năm trước thì nó có cái hùng vĩ riêng, kể cả nỗi niềm sợ hãi cũng rất riêng. Bởi ngoài việc quanh co qua lại, đường còn khá hẹp và có độ nghiêng, bên là vách núi, bên là khe vực. Có những khúc quanh mở ra trước mắt mọi người sự hùng tráng của núi non nhấp nhô, thung lũng sâu với khóm nhà mái xám điển hình vùng cao phía Bắc, đôi chỗ điểm xuyết những mái ngói đo đỏ mờ ảo trong sương mù vây phủ, ai cũng đổ xô qua một bên để cố lấy cho được khung hình đẹp, trong số đó có một người vẫn ngồi im - không phải vì không biết thưởng thức cái đẹp, mà vì đang lo sợ - chỉ nhẹ nhàng lên tiếng “mọi người trở về vị trí cũ đi, xe đang nghiêng đó!” không biết xe có nghiêng không, nhưng ai nấy đều không nhịn được cười khi nghe Duyên Hương thỏ thẻ  “Nãy giờ là tui đang sợ lắm đó nhen, không ai chịu để ý gì hết, đường đã gấp khúc lại nghiêng về phía vực, mà ai cũng đổ xô qua đó, một mình tui đâu có giữ cân bằng nổi…”

Chắc là có hạnh phúc, khi thường xuyên trên đường đi chúng tôi bắt gặp những cây đào đang bung sắc hoa. Đào miền rừng núi có một vẻ đẹp rực rỡ và viên mãn. Bạn sẽ không thể thờ ơ với những dáng đào thân cứng cỏi vươn cao lại đầy ắp những bông hoa mềm mại khoe sắc, quả thực trước giờ chưa bao giờ tôi có dịp nhìn thấy nhiều đào đẹp đến nao lòng vậy, không chỉ đào, còn có cả hoa mận. Kỳ này thực sự là kỳ diệu với những vườn mận trắng xóa những bông hoa mảnh mai, tinh khiết. Xe ngang qua một ngôi nhà phía trước là hai cây đào và mận thật to và chi chít hoa. Đẹp đến nỗi phải dừng xe để cả đám chụp hình cho thỏa thích. Cả hai cây đều cao hơn mái nhà, nhiều cành dày đặc hoa vươn thẳng kiêu hãnh khoe vẻ đẹp rực rỡ mãn khai của mình trên nền trời bao la, nền phía sau là chập chùng núi biếc, trời khá lạnh và hơi âm u chút nên hình chụp không được rực rỡ như tận mắt chiêm ngưỡng, tôi nghĩ các lễ hội hoa anh đào ở các nơi chắc cũng đẹp cỡ mấy cây hoa này là cùng, chỉ tiếc một điều là ngôi nhà với nhiều đồ đạc treo phơi khắp nơi, cùng vách tole cũ kỹ giăng mắc nên không thể lấy được một khung hình đẹp toàn vẹn.

Tôi cũng thích hoa lê, trên con đường dẫn vào nhà Pao, có hàng cây lê đang trổ hoa. Hoa lê cũng trắng nhưng cánh to hơn, chỉ một lớp và không kết thành từng chùm dày đặc như hoa mận. Dù vậy, khi chụp cận cảnh Hoa lê, những cọng nhụy mảnh mai màu nâu nổi bật trên nền hoa trắng trông khá là duyên dáng.

Và hoa cải, bình dị và chỉ đẹp khi nở rộ trong cả vườn, vườn hoa cải trắng và vàng làm nền cho mấy shot hình thiếu nữ rất nên thơ và dễ thương, dù không còn độ tuổi trẻ trung để mà nghiêng ngả bên hoa, ai cấm được chúng tôi thả hồn mơ mộng và tạo dáng rất xinh bên vườn cải trắng ven đường, để tự thấy rằng mình dễ thương và duyên dáng làm sao!!

Hoa cải vàng, trắng và tím kết thành vòng hoa đội đầu thật xinh khi tôi nhìn thấy bốn em bé người dân tộc đứng ven đường, biết là dàn dựng để du khách chụp hình và thu tiền, nhưng vẫn thích thú khi nhìn mấy em bé đứng đó, trên đầu dốc, vai đeo gùi đầy những bông cải vàng trắng đơn sơ, vòng hoa đội đầu mộc mạc, dù đôi má vẫn còn lấm lem vẫn ửng hồng vẻ đẹp của con nít xứ lạnh, bộ quần áo dân tộc không còn mới và sạch nhưng nhiều màu sắc sặc sỡ. Ừ thì chụp hình các em để ghi dấu một chốn dừng chân mà lòng vẫn hoang mang. Và khi xe dừng để ghé thăm Nhà của Pao sau đó, hàng đoàn các em bé vùng cao chạy ùa ra vây lấy mọi người để mời chụp hình, vẫn vòng hoa, gùi hoa, và vẫn những đôi má hồng lấm lem bụi đất, ánh mắt ngây thơ, chờ đợi... tôi thấy lòng mình chùng xuống khi lẩn thẩn suy nghĩ rằng “chẳng lẽ việc kiếm tiền từ du khách đã trở thành một công nghệ, và rằng cuộc sống của các trẻ em nơi đây có sẽ thay đổi tốt đẹp hơn không khi cả ngày phải quẩn quanh với những chuyến xe và mang về những đồng tiền hiếm hoi cho bữa rượu của người đàn ông trong gia đình?” Để rồi những bông hoa cải trên vòng hoa hay trong những chiếc gùi xinh xắn kia tự dưng lại phủ lên tâm hồn tôi một nỗi buồn mênh mang, vô cớ.

Hà Giang là xứ sở của hoa Tam giác mạch và cũng tự nhiên nơi đây trở thành điểm đến lý thú của dân du lịch từ loài hoa có cái tên hay hay và nên thơ này. Tháng ba chưa phải mùa trổ hoa, nhưng tôi cũng cố gắng tìm kiếm trên đường mình đi để tận mắt nhìn ngắm và mộng mơ, chẳng thấy chút xíu gì hình ảnh một cánh đồng hoa mà trong suy nghĩ của tôi nếu không có hoa thì cũng có cây với lá, hơi thất vọng chút nhưng may mắn thay, trong dinh họ Vương có cái chậu hoa nho nhỏ trồng vài cây tam giác mạch cũng nho nhỏ, và đang ra những bông hoa nho nhỏ màu tím tím hồng hồng năm cánh và mấy chiếc lá hình tam giác hơi hơi giống trái tim, dễ thương e ấp cánh hoa dại, thế này thì chỉ đẹp khi mọc và trổ hoa thành từng vườn, từng ruộng rộng rãi thôi. Ừ, thì thế còn hơn là đi vào mùa lễ hội, nghe nói rằng hoa được trồng và quy hoạch thành nhiều hình thù, vòng tròn, trái tim v.v... để du khách chụp hình cho đẹp, thôi còn đâu nét mộc mạc chân chất như bản chất hồn nhiên của hoa trước kia?

 

Đồng Văn  - hoang sơ đá

Bắt đầu từ khu vực đề tên “Công viên địa chất cao nguyên đá Đồng Văn”, tôi hăm hở hình dung ra hình ảnh một cao nguyên trải dài vô tận với cơ man là đá, đủ hình thù, đủ màu sắc, vậy mà trước mắt tôi chỉ lưa thưa từng khóm đá nhỏ len lỏi trên triền núi và càng đi sâu lên cao nguyên, những khóm đá rải rác càng nhiều, trông giống như một bãi chiến trường sau giờ chơi xếp hình của tụi con nít, chỗ này một nhúm, chỗ kia chất chồng nhiều hơn...

Tôi nhớ con đường đi xuống từ cổng trời, nắng hửng nhẹ nhàng cùng với sương mù trắng xoá  phía xa xa vờn quanh trùng điệp núi, và đôi chỗ có thông, những cây thông thắp nến trong mờ ảo sương cho một hình ảnh thật nên thơ khiến tâm hồn tôi bay bổng, tưởng chừng như không gì có thể kéo mình trở về thực tại, nhưng có được đâu, đối nghịch với kiểu mơ màng mộng tưởng của tôi và Ngọc Hà là sự quan tâm một cách rất “đời” của lớp phó đời sống HM khi nhìn xa xa phía núi, hay dưới thung lũng thấp thoáng đôi mái nhà, rằng thì là dân mình sống những nơi này chắc là cực khổ lắm đây, rồi làm sao đi lại, ăn uống thế nào cho đủ dinh dưỡng, hèn gì thấy dân miền núi toàn thấp bé v.v... ôi trời! HM muốn mình phải sống sao đây??!! Khi rơi thẳng xuống thực tế phũ phàng??!! Thiệt là giận quá đi, đành phải buông mấy câu hờn trách “Mai à, cho tụi này mơ mộng chút đỉnh đi, lâu lâu mới có dịp thưởng thức phong cảnh hữu tình đến như thế này, đâu dễ...!”

Quản Bạ thật đúng theo ý nghĩa “quản lý bậy bạ” khi để mặc cô tiên khoe núi đôi giữa thanh thiên bạch nhật, trong khung cảnh thiên nhiên xanh lá, cũng không sao, xấu che tốt khoe, không khoe sao được với cái đẹp diệu kỳ mà thiên nhiên ban tặng, son trẻ, cân đối và hài hòa, đầy đặn căng tràn sức sống một cách kiêu hãnh...

Càng vào sâu trên cao nguyên, đá càng nhiều, giờ thì mới xứng danh công viên đá. Những sóng đá nhấp nhô, Khung cảnh hùng vĩ của những dãy núi đá tai mèo sắc nhọn, những khe núi sâu và hẹp, những vách núi dựng đứng cao vút, Trùng điệp đá xanh xám nơi được đặt tên là “Bãi đá mặt trăng”. Không thấy chút cây xanh nào, dù vậy tôi vẫn không có cảm giác khô cằn, có lẽ do màu xám đen mạnh mẽ của đá, chỉ thấy sự hùng vĩ của cảnh vật và sự kỳ diệu của thiên nhiên trong kiến tạo địa chất, mỗi nơi một vẻ. Và cái đẹp không chỉ là sự tươm tất, ngăn nắp hay phong phú màu sắc, cái đẹp đôi khi tiềm ẩn trong sự xù xì, thô mộc mà không phải ai cũng có thể thưởng thức được.

Tôi cũng nhớ những thửa ruộng bậc thang nho nhỏ trên đường đi đến Mèo Vạc, mùa đang sắp đưa nước vào chuẩn bị cho một vụ mùa mới. Cái mùa mà giới nghệ sĩ săn ảnh vẫn gọi những mảnh ruộng bậc thang này là “những chiếc gương trời”. Khi trời trong và có nắng, mặt nước như chiếc gương phản chiếu hình ảnh núi đồi, cây lá lấp lánh cho những khung hình huyền ảo một vẻ hoang sơ, cái đẹp khác nhiều so với cuối mùa vụ, khi mà lúa chín đầy đồng và đồng ruộng như những dải lụa màu vàng xanh đủ sắc độ sắp lớp quanh co, màu sắc rỡ ràng và lộng lẫy.

Thực tình là khi quyết định leo 389 bậc thang đá và 140 bậc cầu thang xoắn trong lòng cột cờ Lũng Cú, tôi đơn giản chỉ là muốn thử lại sức mình sau mấy ngày ít vận động mà chỉ ăn chơi nhàn tản trong chuyến đi, thế lại hay, bởi cái cảm giác mệt mỏi đôi chân đã hoàn toàn tan biến khi tôi đứng trên đỉnh Cột cờ, nhìn xuống thung lũng đẹp như một bức tranh làng quê, thanh bình êm ả nhưng không kém phần hùng vĩ với màu xanh ruộng lúa, mặt hồ Lô Lô lấp lánh nước như mặt gương soi, cao nguyên đá nhấp nhô trùng điệp. Và cảm giác thiêng liêng khi đứng bên lá cờ tổ quốc rực rỡ đang bay phần phật trong gió nơi phần đất địa đầu ở cực Bắc này thật khó tả. Nó hơn cả xứng đáng để đánh đổi chút cực nhọc trên đường đi trước đó.

Quán Cà phê Cực Bắc (Northern People’s cafe) ở bản Lô Lô Chải là nơi tôi cực kỳ yêu thích, với một góc làng là những ngôi nhà đậm chất dân tộc H’Mông, tường đá được xếp làm hàng rào quanh nhà khiến tôi liên tưởng đến mấy bức tường đá ở đảo JeJu Hàn Quốc, nhưng  đá ở đây đẹp hơn nhiều, với nhiều sắc độ, xám đậm nhạt, vàng nâu, đôi khi xen vài phiến ngã màu đỏ cam đằm thắm. Bất cứ góc nào trong khu vực này cũng có được khung hình đẹp, từ cái quầy pha chế đơn sơ giản dị ốp đá thô, màu sắc u trầm tĩnh lặng của dàn cây cột và xà gồ cũ kỹ và các vật dụng treo lủng lẳng quanh dàn kèo bắc ngang mái, cho đến cái kệ gỗ thô sơ để vài quyển tạp chí tiếng nước ngoài cũng toát lên vẻ đẹp,  tất cả  sự giản dị ở đây đẹp theo kiểu “nghệ thuật sắp đặt – Installation art” quá dễ thương đến mức xao lòng. Ngay từ khi bước vào cổng nhà, vòm cổng chữ nhật với mái che đơn sơ bằng fibro cement xám màu thời gian cùng hai cánh cửa gỗ nâu màu sương gió và tường đá hai bên đã cho tôi một khung hình hoài cổ, đi vào bên trong, sự sạch sẽ và tiện nghi trong chừng mực ở một bản làng thật đáng kinh ngạc với bàn gỗ, ghế xếp tinh tươm, trên bàn có cả khăn giấy và thức uống thì khá đặc sắc với thực đơn có chiều văn minh kiểu Nhật : matcha, trà các loại… Bây giờ khi ngồi đây viết những dòng này, trong tâm trí tôi vẫn còn lâng lâng niềm vui khi nhớ tới khung hình tôi chụp trở ngược ra cổng khi ngồi trên bàn uống trà, con đường cement vàng đất hơi cong ven bờ tường đá, một góc tường gạch block trắng xám với mái ngói âm dương xám đậm, ngôi nhà liền bên tường đất vàng nhạt  điểm vài lá chuối phất phơ, và hai hàng rào cây trúc ken sít đàng sau bức tường đá đồng điệu với cánh cổng nhà bằng trúc nâu cũ kỹ, đàng sau là xa xa núi  xanh màu cây rừng, đặc sắc nhất là một góc mấy nhánh đào bích ngả nghiêng nhiều chùm hoa dày đặc thắm đượm cái màu hồng rực rỡ lam trắng làm tiền cảnh, Những hình ảnh đẹp giản dị, đơn sơ mà mê đắm lòng người.

 

Mã Pì Lèng – cảm xúc bất tận

Đèo Mã Pì Lèng cho tôi một cảm nhận khác biệt dù đã đi qua rất nhiều ngọn đèo trên các vùng miền cao. Con đường đèo như dải lụa quanh co uốn khúc lượn theo sườn núi, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm hẳn là một thử thách lớn với những ai ưa mạo hiểm, tôi có thấy vài chiếc xe gắn máy của dân phượt, chắc là sẽ có một cảm giác kích thích và vô cùng thú vị khi chạy xe hai bánh trên cung đường hiểm trở bậc nhất miền cao này. Lên tới đỉnh Mã Pì Lèng, chúng ta sẽ thấy ngỡ ngàng với không gian hùng vĩ của núi rừng hiện lên trên nền trời mịt mờ sương khói. Không gì có thể lột tả được hết cái trùng điệp ngàn tầng ngàn lớp của núi, cái trắng xóa huyền ảo của mây, cái thẳm sâu hun hút của vực, với dòng sông Nho Quế xanh ngắt dưới chân núi. Đèo Mã Pì Lèng tuy ngắn nhưng cảnh quan với tôi là vô cùng huyền ảo, bởi cung đường uốn khúc qua lại, đi đâu vẫn cứ nhìn thấy được vực sâu nơi có dòng Nho Quế như ranh giới chia cắt đôi vùng. Mà cái màu xanh của dòng Nho Quế thật kỳ lạ, khi đứng trên mỏm đá bên ngoài khu vực đài quan sát nhìn xuống dưới vực sâu, nơi dòng sông nhẩn nha chảy qua, tôi và HM đã thắc mắc hoài về cái màu xanh biếc lạ lùng đó, nó đúng là màu xanh hồ thủy mà nghiêng về xanh lá nhiều hơn. Không hẳn là bóng chiếu của cây rừng, bởi có đôi chỗ sông chảy qua những vùng không rợp  bóng cây mà nước vẫn biếc xanh. Đôi khi dòng nước còn đổ chồm qua những tảng đá tung bọt gợn sóng trắng xóa nhấp nhô, vô cùng thi vị.

Tôi cứ lẩn thẩn so sánh hai cung đường Tây và Đông Bắc, nếu nói về cái đẹp thì cả hai đều đẹp theo các cách khác nhau, và mỗi bên đều có những khoảnh khắc cực kỳ ấn tượng, Tây Bắc trên đường tôi qua các đỉnh đèo trong “Tứ đại danh đèo” như Pha Đin hay Khâu Phạ, tôi không nhìn thấy được vẻ đẹp vì lúc đó sương mù quá dày đặc, đôi chỗ còn đi ban đêm nữa, ngay cả cổng trời trên đỉnh Khâu Phạ hai lần qua chỉ toàn mù sương, và cảm nhận về nỗi hiểm trở, nguy hiểm nó cũng khác, một bên có cảm giác như đi trong mù mịt, biết hiểm trở nhưng không đối mặt và nhìn thấy cái hiểm trở của nó, và cũng không nhìn thấy được cái đẹp ở lưng chừng trời như khi đi bên vùng Đông Bắc này. Có một điều tôi thích, và với những ai hay mơ màng chắc cũng sẽ thích như tôi, là ngoài sương mù, cung đường này có nhiều thông và cả trúc nữa, đôi khoảnh khắc tôi bắt gặp cả một vạt trúc dài ven sườn núi mờ ẩn trong sương đẹp mê hồn, hoặc đôi khi cả một khoảnh rừng thông nhấp nhô, dáng thông thanh mảnh kiêu kỳ ẩn hiện cùng sương khói có cái đẹp cực kỳ huyền ảo. Thông vùng này đẹp lạ lùng, trên đầu mỗi ngọn lá xanh đều có phần thẳng lên giống như bông hoa màu vàng mà tôi thích gọi là “thông thắp nến”…

 

Hồ Ba Bể - thương nhớ ngày xưa

Quả là một nơi chốn tuyệt vời khi ta tạm muốn lánh xa những xô bồ thành thị, những lo âu cơm áo gạo tiền, để được hòa mình vào thiên nhiên và tận hưởng những khoảnh khắc bình yên ở nơi mà cỏ cây hòa quyện cùng non xanh, nước biếc. Cảnh quan Hồ Ba bể không hùng vĩ hoành tráng với hang động quanh co hay núi non chập chùng như Tràng An, nhưng Ba Bể có cái hiền hòa, tĩnh lặng nên thơ khi chiều xuống. Khi tôi dừng chân trên con đường làng rợp bóng cây dẫn vào bản Pác Ngòi cho chuyến nghỉ đêm ở homestay, nhìn ngược trở ra phía hồ chính, phần hội tụ rộng lớn của ba nhánh sông. Mặt hồ thật yên, màu xanh nhàn nhạt tương phản với hàng cây xanh đậm lá rừng ven đường đi cùng những ô ruộng đang rực màu xanh lá mạ tươi mát làm lòng tôi xao xuyến. Không hiểu sao những sắc xanh đó cứ gợi nhớ đến quê nhà, và buổi chiều muộn, khi chúng tôi thả bộ dọc dài con đường duy nhất trong bản nối liền với các bản xa xôi khác, hai bên đường cũng ngập tràn cái màu xanh thương nhớ đó, khung cảnh bình thường giản dị của một bản vùng xa cũng tương tự như những vùng quê nhà xa lăng lắc của mọi vùng miền, có lẽ vì thế mà tâm trí tôi cứ trôi ngược về những ngày xưa, và thương, và nhớ…

Ngôi nhà nghỉ homestay nơi chúng tôi ở nằm ngay đầu làng và cũng ở đầu con dốc nhỏ, nên buổi sáng sớm khi đứng trên gác gỗ nhìn xuống, trải dài ra hồ là một khung cảnh đẹp bình dị, lấy một góc nhỏ để được một khung hình có con đường uốn cong, thấp thoáng những mái nhà lô xô ẩn hiện dưới những tán cây đậm lá, xa xa những ô ruộng lúa vẽ nên đôi hình kỷ hà đặc sắc, và mờ ảo thật xa là cái mặt hồ tĩnh lặng khép nép dưới chập chùng núi non, không thể thiếu cái bàng bạc của sương mù… tất cả được tôi thu vào ống kính khiêm nhường trên điện thoại của mình, để gửi ngay tới hai đứa con phương xa, luôn đồng điệu cùng tôi trong những say mê thiên nhiên và những chuyến đi đậm màu khám phá. Tin nhắn trở lại ngay lập tức “đẹp quaaá mẹ ơi” cùng những icon xinh xắn hình trái tim khiến lòng tôi dịu dàng một cảm giác bình yên.

Lần đầu trải nghiệm dịch vụ ở homestay, trong lòng tôi và các bạn cũng hơi băn khoăn chút xíu về tiện nghi, và cả đám cũng chuẩn bị tinh thần đón nhận những bất tiện hay buồn chán ở cái nơi xa xôi heo hút, chỉ thầm nghĩ rằng “không sao, nơi đâu có bạn bè là nơi đó có niềm vui…” Nhưng thật hay là không phải thế, ngay từ khi bước chân vào căn nhà sàn rộng rãi và sạch sẽ theo kiểu miền cao, bỏ cái ba lô ra và ngồi phịch xuống bên chiếc  bàn tròn trong khu vực chung chờ đợi nhận phòng, tôi đã thấy thoải mái và vui vẻ chia sẻ với mọi người, “coi bộ sẽ vui lắm đây, đúng nghĩa tập thể, quây quần gần gũi chứ không cách biệt mỗi người một phòng như những ngày qua…”

Quả thật, buổi tối quá ấn tượng với những tiếng cười không ngớt. Sau khi ăn tối với những món đặc sản cây nhà lá vườn rau rừng, gà đồi, cá suối… và chai whisky Nhật 58 độ rượu rất sốc của Huyền cùng với mấy chai rượu men lá của chủ nhà chào mừng khách, chúng tôi ngồi quanh cái bàn tròn tán dóc, trêu đùa qua lại, D Hương bắt giọng đầu tiên một bài hát lý vui vẻ và thế là cả đám xung phong ca hát linh tinh… Một nhóm khách nước ngoài ngồi bàn bên trong cũng kéo ra nhập hội, thế là giao lưu qua lại, không khí càng lúc càng sôi động, hát hò, nhảy múa cứ loạn cả lên, và tiếng cười, niềm vui cứ thế mà lan tỏa. Chủ nhà là một cựu binh cũng hồ hởi ca hát, mời rượu… ồn ào vui vẻ đến mức một nhóm khách Pháp đang ở homestay kế bên lại kéo qua kết nối, và tiếng Anh, tiếng Pháp cùng những nụ cười cứ thả ga, những bài hát tập thể, vòng tròn bè bạn cứ thế mà rộng hơn, vui hơn, thân ái hơn…

Tôi nhớ bài vọng cổ “Nửa đời hương phấn” mà Ngọc Hà cùng Bông hòa giọng một cách rất ăn ý khi cả bọn đề nghị thay đổi không khí, thì ra trong tâm hồn người Việt Nam mình, ít nhất những điệu hò hay những câu vọng cổ luôn nằm sâu trong tiềm thức, để khi có dịp là nở rộ ra những làn điệu làm thư thái lòng người. Thỉnh thoảng tôi thích nghe đờn ca tài tử, nhất là trong khung cảnh thanh bình, giữa đồng xanh gió mát. Buổi tối ấy tôi cũng tìm được những rung động của riêng tôi, dù những nụ cười cứ rộ lên mỗi khi giọng lên cao không tới, hay những tràng pháo tay rộn rã cho mỗi nhịp xuống xề. Không có gì lạ khi lòng mình đang cởi mở, bất cứ điều gì cũng làm mình vui và thoải mái.

Tôi nhớ Ngọc Hà với bài ca vọng cổ mà tôi quên tên, giọng hát ngọt ngào dễ thương làm sao dù trong khung cảnh nhộn nhịp cười vui vẫn đem lại giây phút lắng đọng cho mọi người, tôi nhớ vẻ nhí nhảnh của Bông khi vui vẻ trong điệu rumba cùng “trai tây” lúc Xuân Hồng đang hát, tôi nhớ MC Thế Dân và Kim Anh cầm micro qua lại mấy nhóm khách giao lưu, tôi nhớ nụ cười rộng mở và những hưởng ứng nhiệt tình của mấy bạn vốn không hay ồn ào ca hát như Huỳnh Mai, Kim Xuân, Huyền  hay Minh Minh, Tôi nhớ câu cảnh báo mà Huyền vừa cười vừa nói “coi chừng sập nhà” khi cả đám hưng phấn đứng cả lên mà nhún nhảy theo điệu nhạc, tôi nhớ các bạn tôi đã hết mình trong những bài hát tập thể sinh động cùng vòng tay lớn thắm đượm tình hữu nghị, và tôi nhớ cả hình ảnh tôi, dù không biết nhảy vẫn cứ thích lắc lư theo tiếng nhạc những lúc lòng tràn ngập niềm vui. Tôi nhớ nụ cười rộn ràng vui vẻ cùng những cái vẫy tay thân thiện ngày hôm sau, khi gặp lại mấy nhóm bạn nước ngoài này trên thuyền ngao du quanh hồ hay thong thả tản bộ trên những con đường rợp bóng cây, khi dừng chân ở mấy điểm trên hành trình tham quan cái hồ nước nằm trong top 5 các hồ nước xinh đẹp nhất thế giới.

Và có phải, niềm vui luôn hiện hữu ở chung quanh ta, chỉ cần đưa tay ra và nắm lấy?!!

 

Hà Nội – tình yêu lặng lẽ

Hà Nội luôn đẹp trong mắt tôi, chẳng hiểu sao tôi thấy gắn bó và lòng luôn vui thích mỗi khi có dịp ghé qua đây. Không cần phải sôi động hay đi đến một nơi nổi tiếng nào, chỉ cần đi dạo bộ loanh quanh hồ Gươm hay thơ thẩn trong khu vực phố cổ là tôi đã tìm thấy những niềm vui, thầm lặng và nhẹ nhàng thôi nhưng nó khiến tâm hồn tôi êm ả. Và tôi tỉ mẳn tìm kiếm những đổi thay, thưởng thức mọi mới mẻ của HN mỗi lần gặp lại để tự ru lòng mình, rằng những điều tôi yêu quý luôn luôn là thế, thay đổi để tốt hơn, luôn tự vượt lên chính mình. Để tôi không bị cảm giác thất vọng khi trót đặt hết tâm hồn mình vào đó.

Tôi tìm thấy niềm vui khi một sáng đi dạo quanh bờ hồ và bắt gặp các bạn trẻ đang rộn ràng với một event mang tên “Cất cánh”. Đại khái là một hoạt động nhằm khuyến khích tuổi trẻ tự nhìn ra những điểm yếu của chính mình và tìm thấy khát khao rũ bỏ những vấn đề tồn tại trong chính bản thân, để đạt được và hiểu được giá trị của yêu thương, công bằng và tự do, để cất cánh bay lên cuộc đời đang rộng mở. Tôi nhìn thấy vài bạn trẻ đứng đó, bảng kêu gọi trên tay, chiếc dù trên đầu treo nhiều mảnh giấy như cái chặn sách, tượng trưng cho gánh nặng cần rũ bỏ. Tôi và Huyền cùng gỡ lấy vài mảnh để giúp em nhẹ bớt một phần gánh nặng, để rồi sẽ có thể cất cánh bay lên. Tôi nhìn thấy trong căn phòng quay tạm của event, nhiều bạn trẻ ngồi đó, tay cầm tấm bảng giấy tự mình viết lên những suy nghĩ tiêu cực, những thiếu sót của bản thân, một cách dũng cảm phô bày ra trước cộng đồng, là một cách để tự vượt lên chính mình, và tôi khâm phục sự dũng cảm của các em biết bao, để tôi vui với suy nghĩ rằng, rồi sau này, các bạn trẻ dũng cảm hôm nay sẽ chiến đấu một cách ngoan cường với những khó khăn, những ràng buộc bản thân, để cất cánh không chỉ riêng mình mà còn giúp phần nào quê hương ta cất cánh…

Tôi tìm thấy sự thú vị khi đêm muộn thả bộ quanh phố cổ, một số con đường hiện đã được quy hoạch thành phố đi bộ vào buổi tối và hai ngày cuối tuần, đêm lạnh lang thang dưới ánh đèn vàng ấm, nhìn khung cảnh sạch sẽ, êm đềm nơi mà ban ngày ồn ào xô bồ mọi thứ quả là cảm giác có khác, tôi bước xuống lòng đường thư thả, ghé qua kem Tràng Tiền mua vài cây ốc quế. Đôi chỗ nhiều bạn trẻ bày ra đá cầu, đánh cầu lông. Trẻ em thì đi xe đạp ba bánh, tuổi teen chạy hover board giống trong Sài Gòn, và đôi đầu phố, mấy chiếc xe bán dạo băng dĩa nhạc cũng thả ra phố phường nhiều bài hát điệu bolero mùi mẫn!

Và luôn luôn, khi ngồi nơi quán cà phê quen thuộc Bốn Mùa ở một góc Hồ Gươm, lòng tôi nhẹ nhàng khi nghĩ về những niềm vui nho nhỏ mà tôi tìm thấy mỗi lần ghé thăm. Có gì đặc biệt lắm đâu, cũng long lanh mặt nước, cũng liễu rũ, cũng gốc cổ thụ nghiêng mình soi bóng, cũng cây cầu Thê Húc đỏ tươi duyên dáng, Có gì khác lạ đâu sao lòng tôi cứ luôn mê đắm? Bao lần tôi tự hỏi lòng mình, vì sao tôi yêu Hà Nội một cách thủy chung và lâu dài đến thế khi mà đối với bao người khách ghé thăm, HN không còn là nơi chốn thanh lịch như ngày trước, với những xô bồ trong mua bán, không đẹp trong ứng xử của rất nhiều người dân ở đây. Có sao đâu, bởi đó là cuộc sống, và tôi chắt lọc trong đó những điều ưng ý của riêng tôi để lưu giữ trong ký ức mình. Có lẽ ngay từ khi chưa gặp gỡ, lòng tôi đã ôm ấp những mơ mộng về một Hà Nội với những lời nhạc đầy chất thơ của Trịnh Công Sơn hay những bài hát mê hoặc nhiều nhớ nhung của Phú Quang về Hà Nội mùa thu, và tôi đã phải lòng Hà Nội ngay lần diện kiến đầu tiên, khi buổi tối tôi lang thang cùng bạn bè trên con đường Thanh Niên lộng gió ven hồ Tây, cái êm ả thanh bình của không gian, cái dịu dàng xào xạc của cây lá nó cứ ở lại trong lòng tôi, ngân nga nhè nhẹ trong tim tôi mỗi khi tôi nhớ về Hà Nội, và có lẽ bởi vì tôi hay có cái kiểu mơ màng lãng đãng, khi yêu thích thì dễ dàng bỏ qua những khiếm khuyết, một nhẹ dạ phù phiếm rất là phụ nữ, mà cũng có sao đâu nhỉ, miễn lòng tôi vui và tâm hồn tôi ấm áp! Và bạn ơi, hãy thử đi, khi trong lòng ta tràn ngập thương yêu, thì chắc chắc cuộc đời ta sẽ luôn rộn ràng những niềm vui, và những bước chân đi tới sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều lắm.

 

Và những điều đọng lại

Tám ngày đêm cho một chuyến đi, những điểm đến hấp dẫn, những khung cảnh hùng vĩ đẹp tuyệt vời và một cung đường nhiều hiểm nguy, trắc trở. Mười hai người chúng ta đã trải qua biết bao những cung bậc cảm xúc, và qua đó chúng ta đã hiểu nhau nhiều hơn, mỗi người là một cá tính khác biệt nhựng đã đồng lòng cùng mang niềm vui đến cho nhau. Chắc rằng sẽ có những gợn sóng lao xao trong mỗi người dù rằng không nói ra, nhưng điều quan trọng là chúng ta luôn quên mình đi một chút, vì bạn hơn một chút để có được nhiều niềm vui và tiếng cười đến như thế.

Tôi nhìn ra được nhiều thứ khiến lòng tôi vui, có bạn luôn thể hiện sự vô tư, luôn muốn làm người khác vui cười, nhẹ nhõm, có bạn thích mơ mộng, thích chụp hình một cách điệu đà dễ thương, có bạn đơn sơ giản dị, chỉ âm thầm vui, âm thầm tận hưởng từng khoảnh khắc của chuyến đi, có bạn chu đáo, tỉ mỉ, quan tâm đến cuộc sống quanh mình một cách rất thực tế, có bạn dù kén ăn vẫn vui vẻ tìm hiểu cho biết những món lạ lạ, có bạn thích mua sắm và mua ở mọi chốn dừng chân, có bạn hậu đậu một cách vụng về dễ mến vì luôn được chăm sóc và lo lắng mọi thứ từ bạn đời, có bạn ham vui, dễ dàng thích nghi trong mọi hoàn cảnh, có bạn cứ lặng lẽ đi bên cạnh mọi người, không ý kiến, it đòi hỏi nhưng tôi biết lòng bạn có vui khi nhìn bạn cần mẫn thu lại trong máy mình những kỷ niệm…

Tôi nhớ lắm những chuyện vui nho nhỏ rải rác đâu đó trên chuyến hành trình. Tôi nhớ Huyền đã nhận xét rằng “Đám tụi mình mắc cười lắm, trên xe đôi lúc im lìm không ai thèm nói gì, rồi có lúc cả 12 cái miệng cùng nói một lúc, ồn ào không thể tả, mạnh ai nấy nói và chẳng ai thèm nghe ai…”. Tôi nhớ D. Hương tổng kết lại cái nhóm ham vui này “Ban đầu thì có ba ông chín bà, sau nửa chặng đường thì phát hiện ra là không phải chín bà mà là bảy con “bớm” và hai con “bợm” – bớm là cách gọi nôm na của chữ bướm, và bợm là để ám chỉ “bợm nhậu” khi tôi và Huyền luôn ngồi bên bàn ăn cùng mấy tên đàn ông trong nhóm, để thử qua tất cả các loại rượu đặc sản trên đường đi. Tôi nhớ cái kiểu ham vui và ham điệu đà của cả đám khi chụp hình buổi tối đầu tiên trong quán cà phê ở Hà Giang - quên đi tuổi tác để “diễn hơi sâu” trong các shot hình chụp toàn phụ nữ, nhịp nhàng 1,2,3 vô… 1,2,3 ra. Tôi nhớ cái lúc “xâm lăng” Trung Quốc tại đường biên giới trên đường đến Cột cờ Lũng Cú, cả bọn đi qua khỏi hàng rào sang phía đất TQ để chụp hình, tay giơ cao nắm đấm để tỏ rỏ quyết tâm căm thù sâu sắc một cách rất “trẻ con”, nhớ câu “vũ quá bắc hải” mà cả bọn ai cũng muốn thực hiện, và nhớ cả những tấm hình chụp lén của paparazzi NH chuẩn bị tống tiền mấy bạn nhân vật chính.

Hoặc là bài thơ tổng kết sau chuyến đi của D Hương cũng làm tôi vui, bởi được làm theo kiểu thơ Bút Tre mà có lẽ vì bút hơi hơi rè, nên Huyền gọi nó là “thơ Bút Trè”, và tôi thích thú với những phản hồi sinh động từ các bạn, vì điều đó cho tôi biết các bạn có nhiều niềm vui từ chuyến đi, cũng như tôi vậy.

 

Chuyến đi Đông Bắc thật vui

Kỷ niệm còn mãi một nùi bạn ơi.

Đường đi qua cả Cổng trời

Sông sâu Nho Quế cho người nao nao,

Quản Bạ ơi, quản làm sao

Núi Tiên lại có hai đồi hổng che

Lũng Cú cao mút ti tè

Lá cờ đỏ thắm e dè lòng ai

Chuyến đi có một không hai

Lúc nào cũng có lai rai một chùm

Thế rồi hoá bợm hoá bươm (là bướm đó)

Bay đi lại thấy vấn vương bồi hồi.

Kỷ niệm là kỷ niệm rồi,

Lâu lâu hâm lại không thôi nó nguồi (là nguội đó)

 

Có rất nhiều kỷ niệm trong chuyến đi này. Tôi chọn lọc và giữ lại trong ký ức tôi những niềm vui và rất nhiều nỗi nhớ… Tất cả những hình ảnh này rồi sẽ tồn tại mãi trong ký ức chúng ta, tôi và bạn sẽ lâu lâu lần giở để có được cảm giác hồi hồi, thương nhớ.

Mà cũng hơi hơi kỳ lạ là đọng lại trong tôi chỉ toàn hình ảnh, nỗi niềm liên quan tới mấy bạn nữ thôi, có lẽ tại vì mấy bạn nam thì đơn sơ quá, ít nói quá, và hình như luôn luôn là những bóng tùng trầm lặng chỉ để che chở, đỡ đần cho những bông hoa mong manh trong nhóm.

Tôi thích nghĩ về mỗi bạn gái trong chúng ta như là một bông hoa, dù không phải rực rỡ sắc hương như thời son trẻ, mà là những bông hoa ở độ mãn khai, đôi khi đơn độc, đôi lúc rộn ràng hội tụ nhưng vẫn luôn xinh đẹp một cách đằm thắm, thanh tao, vẫn luôn tỏa hương sắc dịu dàng cho cuộc đời. Và mỗi cuộc hội ngộ trong khu vườn tình bạn, những bông hoa chúng ta vẫn luôn tươi tắn, như mãi mãi là mùa xuân.

Đã định kết thúc bài viết rồi, vậy mà hôm nay khi nhận được bài viết cuối của HM về chuyến đi, tôi lại ngập ngừng… Cái cô bạn 41 năm của chúng ta lại làm tôi bâng khuâng quá đổi…

Lời kết của bạn “Tình bạn có được đến từng ấy năm mình rất quý nên dặn lòng phải giữ gìn đừng để nhạt phai, uổng lắm.” hay như câu của Ngọc Hà “một chuyến đi chở nặng tình bè bạn…”  như đánh thức trong tôi chút gì đó trong chuyến đi này mà tôi không nhớ tới. Phải rồi, Tình bạn, kỳ này không hiểu sao tôi lại thờ ơ, để không nhớ ra rằng chuyến đi này thực ra cũng bắt đầu từ ý muốn tìm kiếm những niềm vui từ bạn bè, những xôn xao trong tâm hồn mọi người vào những ngày chuẩn bị, những hình ảnh thú vị vẽ ra trong đầu khi suy nghĩ về tám ngày gắn bó tình thân…

 

Và thế là tôi nhớ…

Tình bạn 41 năm khiến Xuân Hồng, Huyền và tôi cứ băn khoăn trong mấy ngày đầu tiên, khi trong nhóm có một số ít bạn khá kén ăn, mà món ăn ở miền Đông Bắc này không dễ phù hợp, cho nên tìm ra giải pháp là cứ để DH và HM chọn món quen thuộc khi ghé qua các chỗ dừng chân, vì lo rằng nếu cứ chịu đựng và ăn ít thì bạn làm sao có sức để đi theo suốt cuộc hành trình, dù rằng tụi này luôn muốn thử các món lại ở từng nơi mình ghé qua, như là một trải nghiệm…

Tình bạn 41 năm khiến mọi người luôn để ý và quan tâm lẫn nhau, với cái lạnh tương đối khá dữ so với khí hậu ấm nóng miền Nam, có bạn chuẩn bị đồ ấm không đủ, chia sẻ nhau từng miếng salonpas, trao đổi qua lại từng đôi găng tay, hay lời thăm hỏi ân cần mỗi sáng “hôm qua ngủ ngon không? Có lạnh lắm không?” và khi có bạn trong nhóm bị bệnh, thì mọi người cứ lo âu, thắc thỏm…

Tình bạn 41 năm khiến tôi thấy mình cảm động khi gặp lại các anh ở miền Bắc, anh Bình, anh Tính, anh Thứ, anh Cầm dù rằng mới gặp các anh vào ngày họp lớp tháng 9 năm trước, lòng tôi ấm áp dù rằng trời Hà Nội lạnh lẽo vào ban đêm, khi các anh kiên nhẫn theo dõi từng chặng đường chúng tôi đi ngày trở về HN qua những cú phone tới lui, để gặp nhau tối muộn, vẫn đủ thời gian để cùng uống chai bia, và cùng ngồi thưởng thức ly cà phê trứng, món đặc sản mà các anh muốn giới thiệu đến những người bạn miền Nam, minh chứng của tấm lòng hiếu khách và tình cảm bạn bè, bao nhiêu năm xa cách vẫn ấm nồng mỗi lần gặp lại.

Tình bạn 41 năm khiến cả nhóm đều vui mừng khi tình cờ gặp DMPhương tối đầu tiên ở HN tại quán cà phê Giảng trên phố cổ, dù rằng bạn hơi có chút men và nói năng hơi linh tinh chút, nhưng có sao đâu, “tha hương ngộ cố tri” mà, và tình bạn đủ mạnh để hôm sau bạn dời chuyến bay, ở thêm một ngày để tìm đến nhà anh Bình, cùng hội ngộ một lần nữa với các anh, và đó chính là sự trân trọng tình bạn của bạn phải không Phương?

Tình bạn 41 năm khiến mỗi người trong chúng ta luôn trong tâm thế quên mình đi một chút, để niềm vui được tròn đầy, để chuyến đi đong đầy tình thân và hình ảnh giữ lại trong ký ức mọi người chắc rằng sẽ rất long lanh và đẹp đẽ.

Mình cũng sẽ thường xuyên dặn lòng mình như bạn vậy Huỳnh Mai à, “giữ gìn đừng để nhạt phai“, Tôi sẽ giữ gìn những thứ quý giá trong cuộc đời tôi - mà ký ức về chuyến đi này là một - không nhạt phai, để lòng luôn rộn ràng những tin yêu, để tâm hồn luôn rộng mở đón nhận những niềm vui, cho cuộc sống mình mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày hạnh phúc.

 

Tháng 3/2017