• bri-01.jpg
  • bri-02.jpg
  • bri-03.jpg
  • bri-04.jpg
  • mel-01.jpg
  • mel-02.jpg
  • mel-03.jpg
  • mel-04.jpg
  • mel-05.jpg
  • mel-06.jpg
  • mel-07.jpg
  • mel-08.jpg
  • syd-01.jpg
  • syd-02.jpg
  • syd-03.jpg
  • syd-04.jpg
  • syd-05.jpg
  • syd-06.jpg
  • syd-07.jpg
  • syd-08.jpg

 

AUSTRALIA – NIỀM VUI, NỖI BUỒN

 

Ra về lòng cứ vấn vương,

Chút tình gửi lại, dặm đường xa xôi…

-

Sydney

Quả thực, cái ấn tượng đầu tiên của tôi về nước Úc không hề đẹp, dù trước đó lòng cứ trông chờ chuyến đi đến xứ sở chuột  túi thân quen – dĩ nhiên, rất thân quen qua lời kể của những bè bạn tôi đang định cư nơi đó – tôi hình dung ra rằng mình sẽ được chào đón một cách nồng ấm và tâm trạng mình cũng sẽ rất háo hức khi đặt những bước chân đầu tiên lên một nơi cách xa quê nhà hơn bốn ngàn dặm…

Sau hơn 8 giờ ngồi máy bay gò bó, chán chường, nhà ga quốc tế Sydney trong mắt tôi khá là giản dị và không tiện ích với rất ít bảng chỉ dẫn đường đi nước bước cho những người lạ lần đầu tiên ghé qua, chúng tôi chỉ biết trôi theo dòng chảy của những hành khách đi cùng chuyến bay đến khu vực immigration. Tiếp theo là cảnh chờ đợi trong vô vọng đường băng chuyền hành lý trông ngóng cái valy thân yêu, để rồi mòn mỏi trước quầy đăng ký thất lạc hành lý, sốt ruột vì bạn mình đang chờ đợi bên ngoài,  thử hỏi làm sao mà tôi không “ghét” nước Úc cho được?

Ừ, thì cũng có ấm lòng sau đó khi nhận ra nụ cười toe và cái dáng đi tất tả của Bửu chào đón bên ngoài, ôm bạn một cái để an ủi rằng – không sao, không sao, valy dù có mất đi thì tình thân bè bạn vẫn luôn tròn đầy…

Trên đường về “nhà của tụi mình” (98 Belmont street – Alexandria), tôi im lặng ngắm nhìn từng con phố đi qua, cứ thầm so sánh ngầm với quê nhà, thì ra Sydney cũng khá là giản dị, đường xá rộng rãi, sạch sẽ nhưng không xa hoa hào nhoáng (mãi mấy ngày sau đó, khi đi lại mòn chân, tôi mới chợt nhận ra rằng, Sydney dù giản dị, cổ xưa nhưng có cái hồn đô thị rất riêng, giống như Sài Gòn trước kia của tôi, nên thơ, dịu dàng chứ không bóng bẩy một cách lộ liễu như bây giờ - không biết có phải thế không? hay bởi vì tôi có suy nghĩ hơi hoài cổ một chút!!)

Và cái cảm giác “ghét” nước Úc của tôi gần như giảm đi phân nửa khi taxi ngừng lại trên con đường nhỏ yên tĩnh, tôi nhìn thấy bụi cúc trắng trước nhà láng giềng, thật dễ thương làm sao những cánh hoa tinh khôi rung rinh trong gió lạnh… (khi về tới Sài Gòn sau chuyến đi, trên chat room của cả bọn, N. Hà gửi lên bức hình những bông hoa xinh xắn này với dòng chữ “Cụm hoa cúc trước nhà láng giềng của bọn mình. Tiếc quá vì quên không chụp lại hình “nhà của tụi mình” nên khi nhớ nhà mình thì tạm nhìn cụm cúc dại nhà hàng xóm nhé”). Đang nhớ nhà của tụi mình đây, căn nhà nhỏ dễ thương và rất nghệ sĩ, phòng khách có piano, vài cây đàn guitar và bộ trống nhỏ, đủ để lúc rảnh rang, Ân ôm đàn thả vài hợp âm vào không gian tràn đầy tình thân, cộng thêm một ít màu sắc cho chuyến du hành nhiều cảm xúc.

Căn bếp rộng rãi như ấp áp thêm khi cả bọn vui mừng với welcome foods mà Bửu mang đến, chắc bạn sợ tụi mình đói hay sao mà tiếp tế lương thực quá chừng, mấy ngày ở Sydney ăn không hết, mang sang tận tới Brisbane…

Buổi chiều, Bửu đưa cả bọn ra Circular Quay bên bờ vịnh Sydney. The Rock nhộn nhịp lễ hội, cả bọn thả bộ dọc dài trên con đường đông vui với những căn lều mái cong cổ điển bán đủ thứ hàng thủ công mỹ nghệ xinh xinh, trời lạnh, ăn bắp rang nóng dòn, nhàn tản ngắm nhìn phố xá, tưởng không còn gì hạnh phúc hơn…Kiến trúc nơi đây cổ kinh với màu tường nâu, ngói đỏ, những ngôi nhà nằm lặng lẽ một cách trang nghiêm điểm thêm cho Sydney Habour bridge một dáng vẻ trầm tư, hoài niệm.

Đi bộ qua Opera House rộng rãi khoáng đạt. Nhà hát với kiến trúc lạ mắt như những vỏ sò nằm kiêu hãnh bên bờ vịnh. Tôi bâng khuâng với những bước chân dạo quanh công trình kiến trúc vĩ đại này, mơ mộng đến một ngày VN cũng sẽ có được một công trình khiến cho chúng ta tự hào, hình như tôi hơi ảo tưởng…

Bửu dẫn cả bọn ra khu Westfield rực rỡ sáng đèn cho tôi mua sắm vài thứ để dùng trong thời gian chờ tìm được hành lý. Khu vực shopping chính ở Sydney cũng như bao trung tâm mua sắm ở các nước. Trên con đường đi bộ chạy dài giữa hai bên toàn hàng hiệu lộng lẫy sáng choang, tôi để tâm hồn mình trôi dạt về những ký ức xa xôi khi giai điệu bài La La Land vang lên hay tuyệt dưới ngón đàn điêu luyện của anh chàng nghệ sĩ tóc dài. Tôi yêu thích biết bao cái cảm giác được thả hồn say đắm cùng tiếng đàn guitar cất lên bản tình ca Romance quen thuộc, hay bài Nocturne bất hủ, dù giữa phố xá đông người, thật là lạ cái lôi cuốn của âm nhạc…tôi biết rằng mình sẽ nhớ hoài những khoảnh khắc này khi nhớ về nước Úc, cũng giống như những âm thanh của các bài nhạc jazz của những nghệ sĩ da đen trên đường phố San Francisco mấy năm trước, hay hình ảnh các ban nhạc đường phố trên đại lộ danh vọng ở Los Angeles mà tôi luôn lưu giữ trong ký ức mỗi khi nhớ về nước Mỹ.

Ăn tối ở một nhà hàng tàu trong khu China town, uống bia Crown được Bửu giới thiệu là đặc trưng cho bia Úc. Kết thúc ngày đầu tiên trên xứ người một cách vui vẻ và ấm no, thật là tuyệt.

Mua tour địa phương cho chuyến đi Blue Mountains trong ngày CN. Trời lạnh, cả đám co ro trên đường phố cạnh YHA central chờ bus tới đón, vậy mà vui quá, cả xe cũng hơn 30 người tứ xứ. Trên đường đi ghé qua vườn thú mini Featherdale Wildlife Park, mấy con gấu Kaola tròn ủm ngủ gục trên cây như những cụm bông dễ thương. Kanguru ngoan ngoãn chụp hình cùng du khách, hên lắm mới thấy được cái túi cùng con kanguru nhỏ xíu thò đầu ra ngơ ngác. Cảnh quan thiên nhiên trên đường đi thật bao la, nước Úc đất đai rộng rãi nên tầm mắt được trải dài thật thích, cả bọn đứa nào cũng chuẩn bị giày êm để đi bộ, hầu như ngày nào cũng vượt target về vận động.

Ghé ăn trưa ở một thị trấn nhỏ xinh. Leura village, chủ nhật nên có chợ phiên, bán hàng nông sản địa phương, mật ong, cam vườn. Ăn trưa trong một quán Úc truyền thống, có burger với củ dền ngâm chua ngọt, burger thịt Kanguru thử để biết… Cái thị trấn này sao mà dễ thương, đường xá ngăn nắp sạch sẽ và khá là thơ mộng, con đường với hai hàng cây khô lá hai bên uốn khúc quanh một khu phố cho khung hình hơi bị đẹp. Tôi thích những thị trấn nhỏ ven đường trên những chuyến đi, dù chỉ ghé qua nghỉ chân giữa buổi vài giờ đồng hồ nhưng luôn khiến lòng mình ấm áp, sự tĩnh lặng, bình yên khi dạo bộ thả dài trên con đường chạy xuyên qua phố chính. Nắng vàng rực rỡ trong cái lạnh hanh khô không biết có làm chúng tôi điểm chút màu hồng trên má, mà sao ai mấy dường như sinh động, tươi vui hơn?

Khu vực Vườn quốc gia Blue mountains mở ra trước mắt chúng tôi một vùng rừng núi chập chùng ngút ngàn, màn sương xanh mờ bao phủ quanh những dãy núi đá hùng vĩ, ngồi trên cabbleway trượt xuống thung lũng, mọi người ồ lên thích thú trước cảnh tượng mở ra một vùng thiên nhiên kỳ thú. Chúng tôi thử đủ cả các thể loại di chuyển tại đây: cabbleway, skyway, railway và walkway. Một trải nghiệm thú vị…

Buổi chiều trở về lại Sydney bằng cruise. Bến tàu rộng rãi và sạch đẹp. Khi tàu cập bến, lũ lượt người xuống, kẻ lên một cách trật tự trên cái cầu tàu di động vững chắc. Nhìn cái cầu tàu có bánh xe rất dễ vận hành, tôi lại so sánh với những cầu tàu tạm bợ, gập ghềnh trên những bến tàu cánh ngầm ở VN, tự hỏi – có gì khó khăn đâu mà sao không ai nghĩ đến để có một chỗ lên xuống tàu an toàn, vững chắc??

Ngồi trên cruise chạy dọc dòng Parramatta êm ả, đủ để trôi đi hết những mệt mỏi một ngày dài mà thả hồn mơ mộng cùng sông nước. Về đến vịnh Sydney khi phố xá đã lên đèn, Nhà hát và cầu cảng lung linh ánh đèn, không rực rỡ mà có một dáng vẻ thượng lưu và kiêu hãnh. Quả không hổ danh khi là niềm tự hào của người dân nước Úc.

Ghé qua WoolsWorth để mua thức ăn về cho buổi tối và điểm tâm sáng hôm sau chuẩn bị chuyến đi dài tới Canberra cho lễ hội hoa Floriade.

Ngay từ đầu cổng vào hoa tươi đã tràn ngập, cơ man là hoa tulip, mãn nhãn cho những người yêu hoa trước giờ chỉ nhìn vườn tulip trên ảnh hay phim. VN cũng có tulip nhưng tết nhất hiếm hoi mới sắm được một chậu nho nhỏ. Ở đây hoa tràn ngập trong công viên, từng khóm hoa sắp xếp theo nhiều chủ đề trong cái công viên rộng lớn nằm kề bên hồ. nhiếu nhất là Tulip đủ các sắc màu trắng, vàng, hồng, đỏ, cam, tím và cả những loại có viền nhiều màu sắc, chen với thuỷ tiên, pensée, daisy và rất nhiều loài hoa mà tôi không biết tên. Lang thang ngắm nhìn, hít thở cái không khí lễ hội, tuy đông đúc nhưng không ồn ào bát nháo âm thanh. Tôi tìm cho mình chút thú vị với biểu tượng bốn đôi chân đang bước sang đường của ban nhạc The Beatles nổi tiếng. Một chút thinh lặng mơ màng khi ngồi ghế đá ven hồ ngắm nhìn dãy cờ các nước nhiều màu sắc đang phất phơ nhẹ trong gió.

Buổi xế chiều, bắt chuyến xe hop on – hop off, cả bọn leo lên tầng thượng để ngắm nhìn phố xá thủ đô, Canberra rộng rãi và cực kỳ xinh đẹp, những hàng cây ven đường thẳng tắp, công viên, bãi cỏ trải dài xanh mát, đường nhỏ, xe cộ không nhiều, nhưng cảnh quan bao la tạo cho Canberra một vẻ đẹp cao sang hiếm có. Phố phường yên tĩnh, tôi nhìn thấy nhiều người già, có vẻ nơi đây là trung tâm hành chính nên không có sự náo nhiệt thị tứ… Xe đi qua một khu tưởng niệm Việt Nam, cả bọn ồ lên thích thú, không kịp đọc, hình như tưởng niệm những binh sĩ Úc trong chiến tranh VN thời trước 1975…

Về đến nhà thì đã khá khuya nhưng cả bọn vẫn hào hứng chuẩn bị ăn tối nhẹ, bia bọt một chút, ngồi cười nói nhắc lại những niềm vui, ngày mai hẹn Bửu đi phà qua Manly dạo biển nên không phải thức dậy sớm làm gì.

Manly thị trấn đảo có hai mặt tiền, mặt hướng về vịnh Sydney êm đềm và mặt quay ra biển với bờ biển trải dài theo con phố uốn quanh vách núi, ngăn cách đường xe bởi một bờ kè rộng đẹp. Hải âu rất nhiều, dạn dĩ và gần gũi, một hình ảnh dễ thương thường thấy ở bãi biển xứ người, nhưng hải âu ở đây dạn tới mức thường xuyên bay sà xuống lấy thức ăn ngay trên tay du khách. Bọn tôi không nhịn được cười khi hai anh chàng đi trước mặt, trên tay là mấy miếng french fried, một chàng hải âu lượn qua quắp ngay miếng ăn đang đưa lên miệng, giật mình vừa quay qua kể lể cùng bạn, thế là bị chàng hải âu khác vớt ngay miếng còn lại trên tay. Anh chàng chỉ biết lắc đầu cười lớn, chắc rằng sẽ có kinh nghiệm về việc ăn uống trước mắt các chú chim này.

Dạo biển luôn luôn là một điều thú vị. Gió mát lạnh mang theo mùi nước biển dù buổi trưa trời đang nắng chang chang. Nắng đẹp, biển đẹp, bầu trời xanh lộng lẫy với nhiều cụm mây trắng như bông. Tôi chưa thấy bầu trời nơi nào lộng lẫy như bầu trời nước Úc nơi chúng tôi đi qua, dù Sydney – Manly hay Brisbane – Gold Coast , kể cả Melbourne – Great Ocean Road nơi khí hậu lạnh hơn nhiều so hai bang kia, nhưng ngày nắng đẹp thì bầu trời có cái đặc sắc riêng biệt, cái màu xanh thắm rực rỡ cùng mây trắng tinh khôi đẹp đến nao lòng. Có lẽ Úc không phải là một nước công nghiệp, nên không khí ít bị ô nhiễm đã cho chúng ta một cảnh quan trên không tuyệt vời đến như thế.

Con đường đi từ nhà đến ga xe lửa Green Square quen thuộc mỗi ngày, tôi nhớ lại những bước chân hào hứng mỗi đầu ngày, hứa hẹn một ngày khám phá mới, và những bước mệt mỏi cuối ngày, sau khi đã lê la suốt một thời gian nơi này nơi khác, tôi cũng nhớ cái siêu thị gần nhà, kề bên là một liquor shop lớn Dan Murphy, nơi tôi đã dạo bước quanh quẩn tìm mua những chai rượu mẫu mới cho bộ sưu tập của mình. Mỗi nơi mình đi đến, ở lại một thời gian ngắn ngủi rồi lại ra đi. Cái cảm giác sắp lìa xa một nơi chốn luôn làm tôi bồi hồi và có chút ngậm ngùi, bởi thế, tối hôm qua Manly về, tôi đã ghé Dan Murphy xách về hai chai wine, tỉ mỉ dọn bàn ăn với ly có chân, khăn ăn và dao nĩa cùng bộ đồ ăn màu trắng, để cả bọn cùng farewell Sydney, nơi có những niềm vui và mối thân tình đẹp đẽ với Bửu, bạn đã chăm sóc chúng tôi thật chu đáo và thật tình nghĩa, mà những ngày sau đó, khi chúng tôi đã qua Brisbane, vẫn có sự quan tâm từ bạn - Không biết chúng tôi có gặp khó khăn gì không? Đi chơi có vui không? - Bởi thế, cả bọn khi về VN, thỉnh thoảng nhìn lại những hình ảnh mấy ngày lưu lại Sydney đều nói: nhớ Bửu...

 

Brisbane

“Nhà của tụi mình” bên Brisbane thuộc diện “vùng sâu vùng xa”, trong một khu dân cư mới - Rochedale - nên nhà to rộng, phòng ốc khang trang sạch đẹp, căn bếp đầy đủ tiện nghi có cả nồi cơm điện và gạo cùng các loại gia vị quen thuộc. Tuy nhiên ở khá xa trung tâm nên cả bọn phải mày mò tra Google map để biết đường đi bus ra khu central, không khó ở thời thế giới phẳng và công nghệ 4.0!!

Mấy đứa mò ra một ngôi chợ địa phương chuyên bán hàng nông sản – Rochedale market – ngay khi vừa tới nhà, phân công một số bạn ở nhà lo tháo dỡ hành lý, bốn đứa book uber đi chợ mua sắm lương thực, thực phẩm. Thật bất ngờ với rau củ, trái cây giá rẻ không tưởng, dưa hấu, thơm, đu đủ, bơ, các loại blueberry, rashberry, strawberry… mang về đầy tủ lạnh cùng thịt bò, thịt heo tươi roi rói, thêm bông cải xanh, cải rổ, spinach… thật ngon lành, chuyến dạo chợ mang về cả xe đồ ăn, đủ cho cả 4 ngày ở Brisbane…

Buổi chiều tối hai đứa tôi xé lẻ đi thăm họ hàng và bạn bè của Ân, thật nhiều cảm xúc khi gặp lại người thân sau hơn mấy mươi năm xa cách. Và thế là chúng tôi có ngay cặp vợ chồng người bạn tình nguyện làm tour guide cho chuyến la cà City ngày thứ Sáu.

Sáng thứ Năm, đi bộ ra trạm bus gần nhà để ra Central station lấy train tới bãi biển Gold Coast đẹp nhất nước Úc. Thì cũng như mọi ngày, tối hôm trước cả đám ngồi mày mò trên máy tính, điện thoại để tìm đường đi nước bước để đến cho được Gold Coast, điểm đến số 1 khi ghé qua Brisbane.

Quảng trường Anzac Memorial phía trước cửa chính ga trung tâm rộng đẹp, ngồi chụp hình trên những chiếc ghế dài cổ điển với lưng ghế sắt uốn cong duyên dáng, chúng tôi ngắm nhìn đường phố, xe cộ khu trung tâm Brisbane đông vui, Central station cũng là nơi hàng ngày chúng tôi tìm đến cho những chuyến ra city dạo chơi, nhìn ngắm. Phương tiện công cộng ở Úc rất thuận tiện, bus, train, tram (light train) và cả những chuyến phà dọc sông, một chiếc thẻ nhỏ bé có thể dùng cho mọi loại phương tiện, có điều mỗi bang phải xài một loại thẻ giao thông riêng của từng bang, do đó hơi bất tiện cho những du khách, điển hình là khi về VN mỗi người trong bọn đều sở hữu 3 thẻ đi lại của 3 bang, mà không biết rằng biết khi nào mới được sử dụng lại.

Người Úc thân thiện và dễ mến. Hôm chúng tôi ngồi chờ train ở Central station để đi Gold Coast, một ông người Úc thấy mấy đứa đang dò bản đồ và bàn bạc liền bước qua hỏi chuyện và hướng dẫn chúng tôi con đường đi thích hợp để đến khu vui chơi trên biển GC, thật là “buồn ngủ gặp chiếu manh” – may mắn thật, nếu không có sự hướng dẫn nhiệt tình đó, chắc hẳn phải mất khá thời gian để tìm đến nơi mình muốn đến.

Ghé trạm Helenvales để chuyển qua light train đi ra khu Surfers paradise là khu trung tâm vui chơi bên bờ biển của GC. Chúng tôi còn đi bộ la cà qua Pacific Fair shopping center thật to, đầy đủ các cửa hàng Meyer, David Jones hào nhoáng. Ăn trưa món mì tàu ở một food court đông vui trước khi trở ngược lại dạo dài bãi biển

Biển GC nằm ngay kề phố, hiện đại và sạch đẹp. Một bên là những building cao tầng, một bên là sóng biển dập dềnh. Nắng đẹp, bầu trời xanh ngắt và những cụm mây trắng bồng bềnh, những ngôi nhà chọc trời soi bóng nước lung linh, quả xứng danh là một trong những bãi biển đẹp nhất thế giới. Không cưỡng được vẻ đẹp tuyệt vời của biển, chúng tôi xách giày đi chân trần xuôi xuống để cảm nhận dòng nước mát lạnh, không quên thử nếm chút vị mặn của nước, từa tựa biển Nha Trang hay Phú Quốc, lang thang dọc bờ biển để nghe cát mịn chảy qua kẽ chân, cảm thấy nhiều thi vị khi ngước cổ ngắm nhìn toà nhà cao ngất Skypoint, nơi có thể mua vé lên trên 77 tầng cao để ngắm nhìn toàn cảnh GC lộng lẫy.

Chiều về, ghé qua Coles ở khu trung tâm để mua thêm vài món thức ăn cho bữa tối, may mắn bắt được chuyến bus cuối cùng trong ngày của tuyến đường quen thuộc về nhà. Chai tawny wine mua ở tiệm rượu ngoài GC giúp buổi tối thêm rộn ràng tiếng cười đùa, chọc ghẹo

Thứ sáu city tour cùng hai vợ chồng người bạn. buổi sáng hẹn khá trễ nên khi ra trạm bus gần nhà đón hoài không thấy chuyến bus mọi ngày hay đi thẳng ra city. Thì ra chuyến đó chỉ có trước 8 giờ sáng, chuyên dành cho dân đi làm, thế là lại phải mày mò đọc google để biết chọn tuyến đường ra khu trung tâm, phải transfer ở trạm Griffit University, thêm một trải nghiệm trong việc sử dụng phương tiện công cộng ở nước Úc này.

Hẹn nhau ở Central station, đi bộ chút xíu lên khu shopping náo nhiệt. Cả bọn la cà trung tâm phố, không quên ghé qua các cửa hàng quen thuộc H&M, Uniqlo, Zara vừa túi tiền, mà cái cách shopping của đám tụi mình nói chung là khi vô shop nào, điều đầu tiên là đi thẳng tới khu vực sales hay clearance, tìm kiếm chán chê không có gì ưng ý thì mới liếc mắt qua các khu vực khác. Bởi thế, với phụ nữ, mua sắm đồng nghĩa với la cà và không bao giờ giới hạn thời gian…

Băng qua dòng Brisbane river trên Victoria bridge để đến khu South bank parklands, khu vui chơi giải trí với bãi biển nhân tạo, có cả cát trắng, trẻ em và người lớn chơi đùa ồn ả, phơi nắng với kính râm, đắp cát…. Chúng tôi đi dạo dọc con đường dọc bờ sông mát rượi cỏ cây, nhìn qua bên kia phố với tầng lớp buiding cao ngất, cảm nhận được chút bình yên giữa thị thành náo nhiệt.

Dãy nhà Queensland Performing Art center nơi hội tụ những hoạt động nghệ thuật của Brisbane, từ triển lãm nghệ thuật, gallery hội hoạ, tới biểu diễn, hoà nhạc. Kiến trúc giản dị mà đậm chất thơ, trước mặt là quảng trường rộng nhìn ra bờ sông lộng gió, chỉ cần thả bộ dài dài trên con đường rợp bóng cây, nghe gió mát nhẹ nhàng xuyên qua cành lá là đủ thấy đời nhiều thú vị. Cả bọn muốn thưởng thức món beefsteak từ thịt bò Úc ngon nổi tiếng, thế là đi tới đi lui khu vực ăn uống, đọc menu, hỏi qua hỏi lại, cuối cùng chọn nhà hàng Pháp French Martini, vậy mà may sao, beefsteak ở đây ngon tuyệt, đúng vị Pháp đậm đà, french fried dòn tan, cả bọn suýt soa, bữa ăn ngon nhất từ hồi qua Úc đến giờ.

Thả bộ, chụp hình con đường râm mát, len lỏi qua khu vườn nhỏ Japan garden mát rượi hơi nước, với đường đi quanh co trên các cây cầu gỗ cong cong duyên dáng và không gian yên tĩnh đậm chất thiền. Nơi đây được xây dựng như là một dấu ấn kỷ niệm việc kết nghĩa giữa một thành phố Nhật và Brisbane, kể cũng hay, không hào nhoáng phô trương kiểu “viện hàn lâm”, “nhà văn hoá” mà đơn sơ, thân tình và nhiều ý nghĩa.

Trở qua city, vừa xuống dốc cầu Victoria là toà nhà Treasury casino của Brisbane, không có vẻ xa hoa, phô trương như các sòng bài khác. Casino ở đây kín đáo trầm lặng, nếu anh bạn không giới thiệu thì chúng tôi cũng không biết được là có chỗ ăn chơi. Thế là ghé vào, tôi trêu HMai, thủ quỹ của cả nhóm: Hay là tụi mình vào đây “thử thời vận”. Mai cứ lấy tiền quỹ ra “quánh bài” đi, biết đâu thắng lớn mình đi chơi tiếp, còn lỡ thua thì cũng không sao, nhà ở, vé máy bay mình có sẵn hết rồi, có gì qua Melbourne ăn chực bạn bè cho tới ngày về VN, không sao…”. Tập tành để các bạn có trải nghiệm cờ bạc. Chứ PA thì rành nghề rồi, hai lần quánh bài ở Las Vegas lận nên kinh nghiệm cùng mình, và cũng đã nộp cho mấy sòng bài một số tiền… đáng kể J. Chơi thử roullete, còn black jack kiếm hoài không ra máy để đánh nên chỉ cho mọi người bỏ xu vào kéo máy… cuối cùng thua hết tiền (10aud lận).  Thôi, đành trở ra khi trời đã về chiều bằng những bước chân thất thểu. Kiếm chỗ ngồi cà phê cà pháo vậy.

Hôm ở Sydney, trong dịp tình cờ trò chuyện cùng anh cashier trong một fashion shop lớn, anh chàng mừng rỡ khi biết chúng tôi đến từ VN, đã hồ hởi bắt chuyện, kể lại những nơi đến yêu thích nhất ở VN… anh chàng còn nhiệt tình tư vấn rằng ở Brisbane, cà phê rất ngon, đến Brisbane đừng quên thưởng thức.

Thế là lại trở qua lần mò tìm đến The Coffee Club, cái quán rộng rãi nằm ngay giữa khu trung tâm trang trí một màu xanh bắt mắt (xanh lá cây tươi tắn, phải gọi là “xanh lè” mới đúng). Cà phê ngon, khá mạnh, nhưng ly cà phê ở đây hơi to, uống xong no luôn tới tối!!

Thứ Sáu nên khu trung tâm hoạt động vui chơi mua sắm kéo dài đến 9 giờ đêm (ngày thường chỉ 6:00pm là các shop mua sắm, ăn uống đóng cửa. Trên phố đi bộ rộng rãi người đông đúc, càng về đêm càng đông. Có nhiều hoạt động hấp dẫn trên đường, Xem live music ngay trên phố đi bộ Queen treet, ban nhạc trẻ trung với đầy đủ kèn trống biểu diễn thật hay, người xem vây kín. Có những người biểu diễn xiếc, ảo thuật đường phố, tôi tròn mắt nhìn một người ngồi lơ lửng trên không, chỉ tiếp đất bởi một bàn tay dựa vào cây gậy chống trên mặt đất nhỏ xíu, không hiểu họ làm sao mà hay thế ?? (công phu phải nói theo kiểu kiếm hiệp là “thượng thừa”)

Ở trung tâm city này, ngay Brisbane Square một ngã tư lớn có kiểu băng qua đường rất lạ, tôi chưa từng thấy ở nước nào khác. Đèn đỏ cả 4 góc đường, và người đi bộ cứ băng xéo qua góc bên kia !! thay vì băng qua 2 lần đường. Hay thật. Có nhiều cách để làm cho mình ấn tượng và nhớ hoài một nơi chốn!!

Thứ 7 cả bọn chia thành 2 nhóm đi riêng, PA đi cùng mấy người em họ, ghé thăm nhà họ hàng và ăn tối tại nhà một người bạn. Các bạn còn lại đến chơi nhà chị Bạch Yến, chị bạn thân của Ngọc Hà hồi còn ở KTX đại học Bách Khoa, cùng nhau đến khu người Việt Inala. Lúc nào cũng thế, gặp đồng hương nơi xứ lạ quê người luôn làm mình cảm động và rất trân trọng tình cảm mọi người, dù thân hay sơ, hễ nghe tiếng Việt Nam là thấy thân tình, gần gũi.

Bởi thế, đêm tối trước ngày bay qua Melbourne, tôi đã rưng rưng cảm động khi đọc dòng tin nhắn của người em họ “ Gặp lại anh chị sau mấy mươi năm xa cách, tụi em vô cùng cảm động khi thấy tình cảm gia đình vẫn luôn tròn đầy, tiếc rằng chúng ta dành thời gian cho nhau quá ít ỏi, vẫn chưa nói được những điều cần nói, vẫn chưa bày tỏ được hết những tình cảm dành cho nhau…” và cứ thế, tôi tin rằng trong tâm hồn từng người trong nhóm chúng ta, một phần tình cảm  vẫn còn để lại trên nước Úc, cho bạn bè xa xôi, cho họ hàng ruột thịt, và cho cả những người vừa gặp, mang trong mình hai tiếng Việt Nam…

 

Melbourne

Trong các bang ở nước Úc mà chúng tôi ghé qua, tôi nghĩ mọi người đều dành tình cảm nhiều nhất cho Melbourne, là nơi chúng tôi có nhiều bạn bè AH76, những người bạn thân thiết, thỉnh thoảng về VN thì gặp nhau cà phê, tán gẫu…

“Nhà của tụi mình” ở Melbourne nằm trong khu người Việt trước đây, gần trung tâm nên rất thuận tiện việc đi lại, vì thế suốt 7 ngày lưu lại Mel chúng tôi hầu như di chuyển liên tục mà không gặp bất cứ khó khăn gì, kể cả đôi lần “nước đến chân mới nhảy”. khuya 9, 10 giờ đêm mới book tour đi chơi, sáng gần 7 giờ mới confirm cùng tourguide mà vẫn thu xếp đến chỗ hẹn đúng giờ, đôi khi ngẫm nghĩ, thấy mình cũng khá là may mắn J

Đây là một căn nhà khá đặc biệt, nhỏ thôi mà xinh xắn, khiến tôi có nhiều thiện cảm và ấn tượng tốt. Trước tiên là cách bài trí và vật liệu sử dụng. Décor theo kiểu vintage và có nhiều chất tôn giáo thể hiện, những tượng Phật, chuỗi tràng hạt… cũng có chút thú vị khi có nhiều tranh trang trí nằng sơn mài của hoạ sĩ VN, có cả một tấm poster tuyên truyền độc lập tự do có hình Bác Hồ nằm khiêm tốn trong góc tủ. Và đặc biệt nhất là trong bếp, cái tủ to chứa rất nhiều đồ gia vị các nước châu Á, cà ri, hồi, cả các hộp rau mùi khô như rosemary, tha hồ cho các bạn thử nghiệm, có cả nước mắm VN, gạo hương lài… thật phong phú.

Việc đầu tiên khi cả đám tới Melbourne là thu xếp để ghé nhà thăm Kim Hà, người bạn dễ thương và thân thiết của cả đám. Chào đón chúng tôi ngay trong cửa nhà là hai gương mặt tươi cười, tràn đầy niềm vui hội ngộ. Anh Trung không khác xưa là bao, có phần bệ vệ, dáng vẻ của người thành công và hài lòng với cuộc sống, còn Kim Hà vẫn thế, dù đã hơn mười năm từ lần gặp lại ở Sài Gòn hôm họp lớp 30 năm, dấu vết thời gian hình như không tác động gì đến nhan sắc bạn, Kim Hà vẫn dịu dàng và xinh tươi dù sức khoẻ không tốt lắm, căn phòng khách sáng bừng những hoa, bánh trang trí đẹp mắt, Hà nói đó là công sức của Phúc, chính tay con gái đã tỉ mỉ chăm chút từng cái bánh, từng bông hoa để đón chào bạn bè của ba mẹ, thật dễ thương làm sao.

Rộn ràng những tay bắt mặt mừng, những ánh mắt nồng ấm nhìn nhau thật gần, như để thu giữ trong tâm hồn nhau những hình ảnh thân thương từng người một. Tôi lặng ngắm các bạn tôi tíu tít bên nhau, những bàn tay đan nhau thật chặt, những lời thăm hỏi quan tâm tràn đầy thương yêu, và như thế là đã đủ đền đáp cho công sức lo toan tính toán của từng người trong chuyến đi, vượt qua bao dặm đường, qua bao ngày giờ, chỉ để được cùng nhau vài giờ đồng hồ ngắn ngủi nhưng đậm đà ý nghĩa của một tình bạn đẹp. Tôi tin rằng trong tâm trí chúng tôi và Kim Hà, những hình ảnh này sẽ luôn là điều quý giá  - để mỗi người có thêm ký ức đẹp mỗi khi nghĩ về nhau.

Anh Trung chiêu đãi cả bọn buổi tối thật đặc biệt ở một nhà hàng Việt Nam của người cháu – Malvern Palace. Thức ăn ngon, ấn tượng hơn cả là món chim cút chiên đặc sắc. Có vợ chồng Thạnh – Mai thêm phần rôm rả. Kim Hà đã chuẩn bị cả thùng wine ngon, nhất là mấy chai Carbenet Shiraz của Penfolds dòng Bin 389 cực ngon. Mấy anh em nói với nhau “không say không về”, anh Trung đã cẩn thận không lái xe, để tiếp đãi bạn bè cho trọn tình, vậy mà sau bao lần nâng lên đặt xuống, cả bọn vẫn không ai say, có lẽ niềm vui hội ngộ đã khiến cho tinh thần chúng mình phấn chấn quá, không có gì có thể quật ngã được.

Được ăn, được nói, được gói mang về… Khi vợ chồng Phúc ghé qua nhà hàng chở cả bọn về nhà, Kim Hà đã chuẩn bị cần thận bánh trái, quà cáp cho từng người, kể cả ½ thùng wine còn chưa uống hết làm tụi mình cảm động quá đi mất.

Ngày thứ hai ở Mel. Cả đám đi bus ra khu vực trung tâm, trước đó còn phải lo tìm cho được một cái Seven Eleven để top up các thẻ Myki, nhờ thế mà đi bộ khá nhiều, đủ tiêu chuẩn một ngày thể dục. Mấy ngày sau mới khám phá ra có một cửa hàng tiện ích gần nhà cho top up Myki 24/24, thật là …

Quyết định đi shopping cho yên tâm phần quà cáp về VN, để những ngày còn lại ở Mel dành cho khám phá. Chúng tôi thẳng tiến DFO South Wharf, là một khu outlet hàng hiệu gần trung tâm phố. Đi ngang qua một cây cầu dành riêng đi bộ và xe đạp. Mel tràn ngập cây xanh và những khu công cộng thật rộng rãi, dễ thương. Đứng trên cầu lấy khung hình bên kia sông khá là ấn tượng. Đường đến DFO quanh co, đôi khi chui xuống dưới dạ cầu mát mẻ, rải rác những tượng trang trí dáng vẻ độc đáo.

Outlet ở đâu cũng thế, luôn luôn đông vui, và ta không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của những món hàng rất đẹp mà lại giảm giá không ít, từ 50 đến 70%, và thế là túi to túi nhỏ, tay xách nách mang…Sau khi thoả cơn nghiện mua sắm, chúng tôi ăn trưa ở một quán VN - Pho Signature, phía dưới tầng trệt của khu buôn bán sầm uất. Ngồi ngoài trời ngắm đường phố trong cái se lạnh, thưởng thức trà nóng trong mùi thơm của các món ăn VN, tưởng như không gì thú vị hơn.

Trở về nhà để cất hết đồ đạc, cả bọn lại hối hả ra trạm xe bus. Hôm nay hẹn ăn tối nhà Thạnh – Mai. Đi được nửa đoạn đường thì bus không chạy nữa, nghe đâu trên tuyến đường này có accident, thì thôi, kêu Uber vậy.

Nhà Thạnh nằm trên một khu yên tĩnh, dễ thương, chỉ cách nhà anh Trung Kim Hà 10 phút đi bộ. căn nhà rộng rãi, bài trí đẹp và ngoài vườn được chăm chút cẩn thận. Hoa không nhiều nhưng màu hoa thật tươi thắm, kể cả loại hoa thông thường như mười giờ mà sắc hồng cũng thật mặn mà, hoa cúc, hồng, hoa nào cũng rực rỡ.

Món Lasagna Mai làm thật ngon. Tôi vốn không thích mấy món tây nhiều bột và cheese vậy mà ăn cũng thích, có điều chỉ ăn chút ít cho vui. Con gái nhỏ của Thạnh dễ thương, xinh xắn, chịu khó phụ mẹ trong bếp để tiếp đãi khách của bố. Cả con gái giữa, nghe có bạn bố mẹ ghé chơi nhà cũng chạy về ăn tối cùng gia đình, trò chuyện, thăm hỏi rôm rả. Anh Trung ghé lại tối muộn và bàn tiệc lại rôn ràng tiếng cười nói hơn. Một buổi tối đầy niềm vui và tình thân bè bạn.

Hôm sau cả đám quyết định làm một city tour tự túc. Thế là sau bữa sáng dã chiến cùng bánh mì nướng, cheese, ham và butter. Ra trạm bus để bắt chuyến số 75 ra khu Mel CDB (centrel business dictrict). Đổi qua chuyền free tram số 35 để đi vòng vòng trung tâm. Ghé qua Victoria market, khu chợ xưa bán đủ thứ cho du khách, cũng không có gì đặc sắc, giống chợ Bến Thành ở nhà, đi bộ dạo vòng phố xá, shopping linh tinh. Vô cùng nhiều những nghệ thuật tạo hình trên mọi con phố ở Mel, từng con hẻm nhỏ đều có tên riêng và điểm thu hút đôi khi là những tác phẩm graffiti trên tường…

Ăn trưa tại con đường quen thuộc của giới tây ba lô Degraves nhiều màu sắc và luôn nhộn nhịp, nhà hàng san sát nhau hai bên, chính giữa con đường bày bàn ghế và mấy hàng dù che nắng. Chọn một nhà hàng Ý, ngồi ngoài để ngắm nhìn nhịp sống chung quanh, nắng đẹp đủ để thư thả chuyện trò mà không hối hả với chương trình định trước. Tôi thích những nhẹ nhàng thư thái như thế trong những chuyến đi, nơi mà mình có thể quan sát được nhiều điều từ những du khách các vùng miền trên thế giới, và cái cảm giác thế giới sao mà phẳng và gần nhau đến thế luôn hiện hữu, để tâm hồn mình cảm thấy chan hoà và rộng mở… cuộc sống Mel luôn sôi động mà không ồn ào, bình yên mà vẫn đa sắc.

Đi bộ tới Crown Entertainment Complex để thử thời vận lần nữa J. Đây là một casino khá lớn với đầy đủ những máy đánh bạc các loại, mấy tầng trên là khu dành riêng với dealer và các phòng vip. Có cả khu vực dạy cách đánh bài. Tôi tò mò tìm học món Barcara mà đã bao lần đứng nhìn vẫn không sao hiểu được cách chơi, mà kỳ lạ, học gì thì khó chứ sao học đánh bài thì dễ quá !! Chơi một hồi số vốn ảo tăng gần gấp đôi, quả thực, sòng bài luôn có những chiêu kích thích lòng tham của con người… đi vòng vèo trong khu ăn chơi để cảm thấy mình đang thuộc vào cái giới “thượng lưu” chỉ lo tận hưởng cuộc sống. Một chút  rồi trở về thực tại, thì chúng tôi cũng đang thưởng thức những niềm vui trong cuộc sống đấy thôi, được thư thả la cà một nơi chốn mới mẻ, được gặp lại bạn bè đã xa cách bao lâu, được quên hết những lo toan phiền muộn hàng ngày để chỉ tập trung vào một suy nghĩ: Hôm nay đi chơi đâu, làm gì, ăn gì và gặp gỡ những ai…

Ngày thứ tư ở Mel. Yarra valley winery tour.

Xe đón tại St. Paul’s Cathedral. Trời đẹp. Đến nơi đầu tiên Gateway thử mấy dòng rượu nhẹ, cái bàn nơi thử rượu có sẵn mấy món ăn nhẹ bày biện đẹp mắt. khu vực này cũng có khu trưng bày và bán vài món hàng lưu niệm, giống như mọi nơi chốn dừng chân trong các tour, quầy sách và những tấm bưu thiếp dễ thương. Tôi đọc và thấy yêu thích một cách nhẹ nhàng tấm bưu thiếp giản dị với dòng chữ viết tay đơn sơ “LIVE a little – LOVE a lot”… và thấy nhớ chuyến đi nếm rượu ở Napa valley vài năm trước, cũng thế những nhẹ nhàng khi đọc được vài dòng tâm đắc.

Trạm dừng thứ hai Yarra Glen - nhà sản xuất chocolate. Nhìn thợ nấu, đổ khuôn các loại chocolate đặc biệt. Nếm và mua về một ít làm quà. Nơi này có cảnh quan đẹp, mặt tiền hoa đủ loại tươi thắm. Tầm nhìn kéo dài xuống thung lũng xa xa một màu xanh ngút ngàn, đường đi uốn lượn quanh co và hàng cây hoa trắng (giống những cây hoa mận vùng Đông Bắc VN)  hai bên đường cho những khung hình thật đẹp.

Napoleone beer and cider có bia tươi các loại và cider nhiều hương vị: táo, berry. Cider dễ uống và ngon nên mua mang về một pack 6 chai đủ mùi vị dành cho các buổi tối thư thả…

Một khám phá khiến tôi vô cùng thú vị. Các bạn đi cùng trong chuyến đi trước giờ tôi chưa từng nghĩ là biết uống bia rượu, thế mà trong chuyến đi này, các bạn cùng thử tất tần tật mọi thứ từ bia, cider tới wine white và red wine, không hề bỏ qua vòng nào, thế mới biết, “hoàn cảnh đẩy đưa khiến bản chất được phơi bày”!!!

Ăn trưa ở Seville East. Món Ý có vị khá mặn nên không hấp dẫn lắm. Sau ăn trưa là một trò chơi nhỏ của nhóm cùng đi trong tour, nhiều tiếng cười, tiếng vỗ tay cổ vũ và niềm vui chan hoà.

Punt Road là nhà wine cuối cùng của chuyến đi, với con đường thẳng tắp và hàng cây lá đỏ lãng mạn. Những vườn mận ven đường đang mùa ra hoa… nơi này cho thưởng thức nhiều loại wine, từ wine trắng tới đỏ. Tôi thích dòng shiraz với độ sánh đặc nồng nàn, hoặc Cabernet Sauvignon mix đỏ thẫm đậm đà vị chát. Ở đây tôi cũng đọc được trên tấm bảng nhỏ dòng chữ ghi bằng phấn trắng với nụ cười thú vị : “Wine… because no great story started with someone eating a salad.”

Chúng tôi cũng có những great story để nói cùng nhau tối này bên những chai wine đậm đà của nước Úc…

Great Ocean Road

Kim Hà nói với chúng tôi hôm gặp nhau ngày đầu tiên ở Mel rằng “các bạn nên đi một chuyến Great Ocean Road, rất thú vị…”

Thế là tối hôm đi Yarra Valley về cả đám mày mò tìm trên internet để chọn một tour đi khám phá con đường lừng danh này. Tối muộn mới book tour, sáng hôm sau mới nhận được confirm từ nhà tour, Chỉ có 30 phút để đến Hotel Windsor bắt đầu cuộc hành trình, vậy mà may mắn thay, book xe uber cấp tốc và đến nơi vừa kịp lúc, cả đám cười hí hí vì tự nhủ sao tụi mình hay quá, làm gì cũng ok, không phí phạm chút thời gian quý báu nào J

Trong rất nhiều tour mua tại các địa phương nơi mình đã ghé qua ở các nước, tôi thấy người ta tổ chức rất tiện lợi và  đơn giản, chỉ một tài xế kiêm hướng dẫn viên, làm tất tần tật mọi thứ để phục vụ cho khách, ghé lại mỗi nơi đón khách, kiểm tra danh sách, welcome và bắt đầu lên đường, một micro nhỏ là đủ để tài xế nói liên tục mọi thứ trên đường đi. Anh chàng Joel của nhà tour Go West chở chúng tôi đi Great Ocean Road cũng thế, khi thông báo rằng có cà phê và ăn nhẹ vào buổi sáng, tưởng rằng sẽ ghé qua một quán cà phê nào đó, nhưng không, sau một giờ trên đường thì xe ghé lại một công viên nhỏ ven đường ở thị trấn Colac, có những dãy bàn dài và ghế băng cho khách ngồi nghỉ chân, Joel khệ nệ bưng ra một thùng lớn, lôi trong thùng ra vô số thứ đủ để phục vụ cà phê, trà và bánh ngọt cho hai mươi mấy người trong đoàn. Trời lạnh, công viên gió nhiều nên cả đám suýt soa kéo lại cổ áo, quàng lại khăn… vì thế ly cà phê nóng hổi trên tay bỗng dưng ngon lạ lùng, dù chỉ là cà phê kiểu tây, nhàn nhạt.

Ăn trưa trong quán cafe ở Port Campbell. Món fish and chip ở đây thật ngon, nóng dòn và vị thơm ngon, đây là bữa ăn trưa trên đường đi tour ngon nhất.

Princetown – dọc bờ biển cực đẹp - 12 Apostles thực chất chỉ còn chừng 8 vị, nằm rải rác, những nơi ghé qua chụp hình và ngắm cảnh, những bậc thang rộng dẫn bước khách lãng du, hoang sơ và hùng vĩ với những ngọn sóng bạc đầu tung bọt nước trắng xoá, bờ biển thoải dài chập chùng những ghềnh đá.

Một điểm dừng ngắn tại Cape Otway để đi bộ vài mươi phút vô rừng nhiệt đới Rain forest, nơi lưu giữ những cây cổ thụ thuộc hàng cao nhất nhì nước Úc. Chui vô một hốc cây lớn để chụp những gương mặt cười toe toét…

Ghé qua Kenneth River Park để ngắm Kaola hoang dã, phía ngoài cổng vào là chim chóc các loại, các chú vẹt màu sắc sặc sỡ nhảy nhót  trên đường, hai bên là những hàng cây trông giống tràm là nơi các chú kaola ôm cây co tròn nằm ngủ

Từ Apollo Bay đến Wild Dog Creek đi đường vòng vèo qua núi, như là đường đèo nhưng không hiểm trở lắm, bên biển bên núi đẹp tuyệt vời.

Vùng quê nước Úc thanh bình và tươi tốt, cảnh ven đường cây cỏ xanh mướt trải dài mút mắt, đường tốt nên dù ngồi xe nhiều vẫn không thấy mệt. Gần 200 cây số trên tổng số 270km của cung đường Great Ocean Road quả thật rất ấn tượng. Tôi lại liên tưởng đến bờ biển VN mình, không hùng vĩ hoang sơ như bờ biển nước Úc nhưng ấm áp và dịu dàng, bất cứ chỗ nào có thể dừng chân được đều níu kéo những bước chân trần lang thang trên cát mịn, thế mà vẫn chưa thể xây dựng được một great ocean road làm điểm nhấn du lịch. Cái đẹp bờ biển VN nó rất khác, nên thơ và lãng mạn, dịu dàng và nồng ấm, không biết các bạn có cảm nhận thế không? Biển chạy dài dọc theo Bà Rịa , Vũng Tàu, Bình Thuận ra tới Nha Trang, Đà Nẵng cũng xanh ngát mênh mông… cũng dạt dào sóng vỗ …

Ngày thứ Sáu ở Mel, Thạnh và Dũng hẹn với mọi người sẽ đến đón và chở đi vòng vòng dạo quanh Mel. Anh Trung đón Ngọc Hà từ sớm để chở đi thăm người quen, khi về lại nhà, anh Trung đã rất chu đáo, mua bánh Như Lan cùng một số trái cây thật ngon Kim Hà gửi. Phúc cũng đã bỏ công nướng bánh gửi các cô chú, thật dễ thương cô con gái xinh đẹp và đảm đang của hai bạn.

Highpoint shopping center – Marybyrnong một trung tâm mua sắm lớn của Mel, đủ để mọi người la cà, chọn lựa. Ăn trưa steak ở Station Hotel, đầy đủ mọi hương vị steak. Một ly wine ngon cho niềm vui thêm hoàn hảo.

Đi tiếp đến một outlet khác, khá xa trung tâm. Essendon DFO có nhiều gian hàng khác lạ hơn South Wharf nhưng vì thời gian không nhiều nên chỉ dạo qua, vậy mà cũng tha về được vài món.

Trên đường về nhà, Thạnh ghé qua một Chemist Warehouse để HMai chọn lựa rất nhiều thực phẩm chức năng, đa số là mua dùm người quen và bạn bè. Thạnh đã rất nhiệt tình chờ đợi khi chúng tôi lo mua sắm, dù mọi người cứ nói là không cần phải chờ làm gì, vì nơi đây khá gần nhà, chỉ cần 1 trạm tram nữa thôi, Thạnh vẫn cười hiền, không sao, để Thạnh chở về, đỡ công xách nặng…

Thứ 7 – Ân Phượng có cái hẹn ghé thăm nhà chị của Tướng nên hẹn gặp mọi người buổi chiều ở South Whatf DFO một lần nữa. Chắc vì vali ai cũng còn chừa chỗ cho lần shopping cuối cùng của chuyến đi. Mỗi lần đi là một lần trải nghiệm, cho tất cả mọi người…

Nhà chị Liễu ở Springvale nên hai đứa đi tram tới Flinder station để đi xe lửa đến ga Caulfield. Tới đây lại phải qua một chuyến Express bus để đến được Westall SC. Đi bộ một hồi thông qua google map và hỏi thăm đường ngay ga, hai đứa cũng tới đúng ngay nhà. Dù trước đó qua phone chị cũng nói hai đứa ở đâu để chị đến đón, nhưng có sao đâu, tụi mình đã từng lang thang, mày mò ở nhiều nơi chốn xa lạ. Chuông reo và mấy chị em ôm nhau mừng rỡ. Hơn hai mươi năm mới gặp lại và chị cũng không khác xưa gì mấy. Tôi đọc ra được sự bình an, thanh thản trong cuộc sống của chị. Con cái lớn và thành đạt, sống tốt, anh chị mạnh khoẻ và yêu đời, bấy nhiêu tưởng đơn giản nhưng là cả quá trình phấn đấu, chịu nhiều gian khó mới được hôm nay… Mừng cho chị mình và cảm nhận được một niềm vui cho riêng mình nữa.

Anh chị chở hai đứa đi một vòng chợ Springvale trước khi đưa ra ga Caulfield gần Monash University. Ngôi trường nổi tiếng này là nơi rất nhiều bạn bè người quen của chúng tôi từng học hành khi qua Úc. Rộng rãi và hiện đại giữa khung cảnh thiên nhiên xanh mát…

Gặp lại mọi người và ăn trưa ở Pho Signature, nghe kể về buổi sáng la cà của bốn bạn, thấy vui vì bạn mình ai cũng giỏi giang, khi cần thiết thì cũng phải tự lực cánh sinh thôi…

 

Ngày vui qua mau…

Buổi tối trước hôm trở về VN, trong lúc các bạn lăng xăng sắp xếp valy, cân hành lý… Tôi ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ dài nâu đen trầm mặc, ly rượu vang sóng sánh trên tay , lòng bùi ngùi với biết bao cảm xúc. Một tuần ở Mel với sự háo hức mới lạ, với tình thân bè bạn, với những cung đường quen thuộc hàng ngày… Thực sự trong tôi, tình cảm dành cho Mel có những khác lạ so với mấy nơi chốn tôi đã từng đi qua…

Nếu Sydney là Sài Gòn thì Mel với tôi là Hà Nội, là lãng đãng mây chiều, là xanh mướt những hàng cây, là dòng Yarra uốn quanh lòng phố. Nghệ thuật ở khắp nơi và sáng tạo ở mọi góc. Tôi nhớ Flinders street, nơi mà chúng tôi hầu như ngày nào cũng đến, như là điểm giao, để toả đi các nơi mình muốn. Toà nhà cổ kính vàng nhạt gợi nhớ quá khứ xa xăm của nhà ga trung tâm thật ấn tượng, kề cận những buiding hiện đại mà không hề lạc điệu, đôi khi tôi thầm so sánh với tuổi tác của mình, tầm này của thế hệ trước là an hưởng điền viên, là chăm sóc cỏ cây, là vui cùng con cháu. Nhưng tụi mình giờ nào là facebook, là thế giới phẳng, là lang thang trên các cung đường mới mẻ, để thưởng thức cuộc sống và không hề thấy mình lạc hậu so với thời cuộc…

Đơn giản chỉ là ngồi trên xe bus vòng vòng qua những khu dân cư, không để tìm kiếm điều gì, chỉ muốn được đắm mình trong không khí của một nơi chốn mới mẻ, để hoà mình vào cuộc sống nơi đây một cách tự nhiên nhất. Mel tinh tế và đầy màu sắc nhưng không dễ thấy, bởi chúng tôi luôn vội vã với thời gian và để những xô bồ bề ngoài che lắp. Cái choáng ngợp của cảnh sắc mới lạ, cái xanh biếc rực rỡ của bầu trời đã làm chúng tôi quên đi phần hồn của Mel, để giờ đây ngồi ngẫm nghĩ lại, tôi nhớ tới bài của một người đã viết về Mel như thế này : “Đi bao nhiêu cũng chưa đủ để hiểu, Hiểu bao nhiêu cũng thấy chưa sâu. Biết bao nhiêu cũng vẫn là còn thiếu. Đó là điều đặc biệt của thành phố ấy…”

Tôi đã lỡ hẹn với những bảo tàng, những gallery mà khi tìm kiếm thông tin cho chuyến đi, tôi đã từng dự định sẽ ghé qua, bảo tàng nghệ thuật quốc gia Victoria, Trung tâm nghệ thuật NGV, Ian Potter center… không sao, đó là lý do để tôi có động lực nghĩ đến việc trở lại…

Và nếu hỏi tôi hình ảnh nào tôi nhớ nhất về nước Úc, có lẽ tôi sẽ chọn sắc màu xanh thẳm của bầu trời cùng những cụm mây trắng như bông, tinh khiết như không thể nào hơn thế, và tiếp nữa là những bông  hoa dại, ở khắp nơi, trên bãi cỏ công viên, dọc bờ rào trắng nhà hàng xóm, ở ven đường đi bộ và trước các khu vực công cộng, những hoa cúc dại nhỏ li ti nằm thanh thản giữa xanh rờn cỏ cho tôi cảm giác bình an đến lạ lùng, và đó cũng chính là cảm giác còn đọng lại trong tôi sau chuyến đi. Dĩ nhiên Úc có nhiều thứ để cho ta ấn tượng tốt, nhưng tôi thích tìm kiếm những điều giản dị để lưu giữ cho ký ức, và chỉ thế thôi - cũng đủ làm tôi vương vấn…

Khi ngồi viết những dòng này, tâm trí tôi lướt qua những hình ảnh những bạn bè, người thân quen mà mình đã gặp lại trong chuyến đi.

Tôi nhớ Bửu và buổi tối đầu tiên dạo dài khu The Rock với hộp popcorn trên tay, hay  buổi sáng gặp nhau cuối cùng ở Sydney trên bến phà qua Manly ngập nắng, bạn đã chào đón chúng tôi nhiệt tình như thế nào…

Tôi nhớ Khánh và Thuý ở Brisbane, đã dành cho chúng tôi nguyên ngày dài để tha thẩn khu Performing art bên kia cầu Victoria, cười vui khi “đốt tiền” trong Treasury casino và hào hứng giới thiệu mấy thức uống đặc trưng trong quán cà phê xanh màu lá…

Tôi nhớ mấy người em họ đã đón tiếp chuyện trò khi chúng tôi ghé qua thăm hôm cả bọn “tự do” chia thành hai nhóm, Nhóm các bạn có chị Bạch Yến ghé đón đến nhà chơi cùng anh chị, hai chúng tôi đi cùng các em trở lại Gold Coast thêm lần nữa, để ngồi thư thả trong Marriot hotel mà nhắc nhở kỷ niệm hồi ở VN, thân thương biết mấy…

Tôi nhớ ngôi nhà ấm cúng của anh Trung, Kim Hà; nhớ hình ảnh hai bạn ngay trong khung cửa với nụ cười dịu dàng và biết bao xúc động. Cô bạn gái xinh xắn của chúng ta vẫn luôn nhẹ nhàng và chu đáo một cách hoàn hảo với bạn bè dù rằng sức khoẻ không được như xưa, và con gái Phúc, xinh đẹp, giỏi giang biết bao nhiêu để ba mẹ có thể tự hào vì con. Cám ơn con gái vì đã dành thời gian cho các cô chú…

Tôi nhớ những bông hoa tươi thắm sân vườn nhà Thạnh và buổi tối đáng yêu với hai cô con gái dễ thương. Tôi nhớ món Lasagne của Mai đã tập cho tôi làm quen với những món ăn lạ. và cũng rất nhớ cái cảm giác bâng khuâng buổi tối chia tay Thạnh sau cả ngày được Thạnh và Dũng đưa “đến bất cứ nơi nào các bạn muốn”. Tôi nhớ rằng mình đã muốn nói đôi điều, nhưng Thạnh đã ngăn lại với câu “Các bạn đừng nói gì hết. Chúng ta là bạn bè…”

Lời nói của Thạnh cứ mãi ngân nga trong tim tôi và trao cho tôi biết bao niềm cảm xúc, giúp tôi nhận ra tình bạn quý giá biết bao, nhất là ở một nơi chốn xa lạ - tha hương ngộ cố tri – gần gần như thế.

Một tình bạn đẹp, đó là món quà mà cuộc sống ban tặng cho mỗi người. Cần được giữ gìn và trân trọng, tôi tin các bạn chúng ta trong chuyến đi này cũng sẽ luôn trân trọng những tình bạn hiện hữu quanh ta. Có mấy dòng thơ, mà mỗi lần đọc tôi lại thấy mình xao xuyến,

Em nói nhẹ như hơi thở

Anh nghe để nhớ suốt đời

Giữ tình yêu như giữ lửa

Đừng phai, đừng tàn, đừng nguôi

Sài Gòn, tháng 12/2018