
















NHIỀU NIỀM VUI NHO NHỎ...
Những ngày cách ly toàn quốc rồi cũng trôi qua, mọi việc dần trở nên bình thường với người VN, trong đất nước VN. Cảm giác bức bách, buồn chán vì ngồi nhà trong một thời gian kha khá dài với những người ham vui, ưa đàn đúm tụ tập như một số bạn bè AH76 - Vì thế, khi nhận được phone mời dự đám cưới con trai của Kim Anh, tổ chức tại Sài Gòn, trong lòng đứa nào cũng cảm thấy vui vui, và có chút phấn khởi vì lại được gặp bạn bè, được cười nói rôm rả trong tình thân mến, thật là quý giá.
Thế là lại quần là áo lượt, son phấn xinh tươi, cả đám ham vui gặp nhau ngay ngoài sảnh tiệc, không quên điệu đà chụp vài tấm hình lưu niệm, mấy khi mình được xinh đẹp yêu đời, yêu người thế...
Kim Anh hôm nay lần đầu “làm sui” nên rất là sang chảnh trong bộ áo dài nhung sẫm màu, đôi giày cao 120mm giúp bạn mình đồng điệu với mọi người – không hề thua thiệt về thước tấc nhé. Chú rể là con trai lớn của KA, tụi mình đã gặp mấy năm trước đây khi mới trở về VN làm việc, giờ trưởng thành và ra dáng “leader” lắm. Cô con dâu thật xinh đẹp và tự tin trong bộ áo dài hồng sen trang nhã. Mấy đứa con cháu nhà mình đứa nào cũng giỏi giang và đầy sức sống. Mỗi khi có dịp dự đám cưới con của bạn bè, tôi thích ngắm nhìn sự vui tươi rạng rỡ của các con, để thấy tự hào và thán phục các bậc cha mẹ đã đồng hành và nâng bước con lên được tầm cao ấy. Hai bạn trẻ này qua những khung hình ghi lại những bước chân bên nhau trước đám cưới, không khoe dáng trong studio màu mè, mà khỏe khoắn trong những bộ quần áo thể thao, trên những cung đường trekking, hay trong giải chạy marathon phong trào, những giọt mồ hôi và những nụ cười, những cái nhìn đồng cảm, gắn bó, thật dễ thương và năng động biết bao. Tôi thích và tự hào về một thế hệ trẻ khỏe như thế.
Gặp Lớp trưởng nhà mình bên bàn khách mời của anh Việt (chồng Kim Anh). Giữa buổi, tới phần giao lưu qua lại thì anh Ánh đến bên bàn tụi này, uống vài ly bia với bạn bè, anh nhắc nhở về một lần họp lớp nữa, nhân kỷ niệm 45 năm AH76. Sau những ánh nhìn dò hỏi, Ừ thì họp lớp 45 năm, tới luôn thôi... Và thế là rôm rả những dự định, bàn bạc...
Không thể nói đủ những gì cần thiết trong thời gian ngắn ngủi của một buổi tiệc, vậy là một cuộc hẹn hò “Họp trù bị lần thứ nhất” để chuẩn bị cho Đại hội 45 năm...
Một tuần sau đám cưới (Nói là làm cho rốp rẻng, để lâu nó nguội). Tại nhà PA, buổi họp trù bị lần thứ nhất với nhân sự gồm 11 người. Nguồn vật lực gồm có thức ăn (toàn đặc sản: Ốc hương nướng muối ớt, Ốc len xào dừa, Dim Sum các loại, Cheese cake nhà làm, trái cây...) thức uống khá là hùng hậu (cả tủ rượu của nhà PA cùng với wine mọi người xách tới. Bàn bạc nội dung thì ít, ăn nhiều và uống nhiều, nhắc nhở kỷ niệm ngày xưa, cuộc họp kỳ này có sự tham dự của 3 chàng rể quý của AH76 nên càng rôm rả, có cả đàn hát với nhau. Tiếng đàn guitar sao mà ấm áp, và giọng hát của các bạn mình..., tôi nhớ thời sinh viên quá đỗi. Cái thời mà chỉ cần có cây đàn và mấy ly cà phê, là chúng ta có một buổi tối quây quần cùng nhau quên cả giờ về... Qua chương trình văn nghệ cây nhà lá vườn này, tụi mình biết thêm được cái bài “chách chách, chách bùm chách” là bài kỷ niệm của một cặp đôi hạnh phúc :-)
Kết quả đại hội trù bị đã thành công tốt đẹp, quân ta tiêu diệt gọi 11 chai wine các loại (nói có sách, mách có chứng, Ngọc Hà đã nhanh tay chụp lại tấm hình để làm bằng chứng). Nội dung đại hội thông qua cực kỳ quan trọng: Họp lớp sẽ được tổ chức vào thời gian : Một ngày cuối tuần đầu tháng 11 năm 2021 – Lý do tháng 11 vì đó là tháng chúng ta nhập học năm 1976, tổ chức vào tháng này để được tròn 45 năm gặp gỡ và kéo dài tình bạn AH76. Và thống nhất tên gọi lần họp mặt thứ 45 năm là “Không để là lần cuối cùng”!!
Bởi vì việc chuẩn bị cho đại hội phải thật là chu đáo, nên sau một thời gian ngắn viber qua lại với nhau, cả đám lại có cuộc “họp trù bị lần thứ hai” được tổ chức tại một quán cà phê sân vườn mát mẻ. Cà phê Little Du Miên đường Trần Thiện Chánh, quận 10.
Lần này do uống cà phê nên tỉnh táo, cùng với món đặc sắc của quán là “Bánh canh cua”, nên cả đám đã bàn bạc rất hăng say nguyên buổi sáng thứ bảy, thông qua được thêm một nội dung quan trọng nữa: Cần có một cuộc họp trù bị lần thứ 3 tại nhà PA với món đặc sản Cua cà Mau, do Thé và anh Bình đặt hàng, chiêu đãi cả bọn. Song song đó lên phương án PR cho cuộc họp bằng một buổi “Trở về trường xưa” thực hiện một bộ ảnh chụp các bạn nữ AH76 với các hình ảnh kỷ niệm, khoa Hóa, thư viện... để khơi gợi nỗi nhớ nhung trường xưa lớp cũ của mọi người, hầu thu hút được đầy đủ bạn bè AH76 để chúng ta có được một buổi họp lớp thật là hoành tráng và đáng nhớ.
Buổi họp trù bị lần thứ ba, cũng tại nhà AP lần này thực sự hấp dẫn, mười mấy con cua gạch Cà Mau đỏ au trên nền sứ trắng và muối ớt xanh, sao mà quyến rũ. Cùng với miến cua của HM, xôi các loại chị DH mang tới, và mấy dĩa cupcakes ngọt ngào có trái cherry đỏ sậm của NH thật là sang chảnh. Kỳ này quân số có phần hao hụt, về phía ăn chơi nhậu nhẹt chỉ có ba anh em B-A-P khui chai Cordon Bleu chén thù chén tạc, mấy bạn nữ khác nhẹ nhàng với Cider dịu mát. Vậy mà chai cognac cũng cạn, cùng với quyết định mang tính cách mạng, một ý tưởng xuất sắc cho kỳ họp lớp sắp tới : Khuyến khích chị em phụ nữ lớp chúng ta diện áo dài đi họp lớp, để có những tấm hình thướt tha, dịu dàng trong tà áo dân tộc, tôi hình dung ra những tà áo dài màu sắc, tung tăng như những cánh bướm trong vườn xuân, chà chà, thiệt là lãng mạn. Và nhất định, phải có những tấm hình tuyệt đẹp từ tay máy chuyên nghiệp Sơn Đoàn, để về khoe cùng con cháu và trưng bày trên bàn làm việc hay tường nhà, để mỗi ngày, ta nhìn mình vẫn còn xinh tươi, đẹp đẽ thì sẽ cảm thấy yêu đời biết bao...
Thực sự mà nói, trong buổi họp trù bị lần thứ hai tại cà phê Little Du Miên, khi chị Hương đưa ra ý kiến huy động các bạn nữ AH76 mà mình còn liên lạc được, tụ tập nhau trở về trường Bách Khoa để thực hiện những hình ảnh kỷ niệm trong sân trường, trước khoa Hóa, Sân banh và Thư viện, Giảng đường lớn... Ý nghĩ trở lại trường xưa làm lòng tôi nôn nao quá đỗi. Từ ngày ra trường, tôi chỉ trở về trường vài lần để nộp giấy tờ nhận Bằng tốt nghiệp, như là một công việc cần phải làm cho xong, không ở ý nghĩa tìm về chốn thân thương một thời. Thực chất thời đó, nỗi lo toan về công việc, về cơm áo gạo tiền làm mình không nghĩ sâu xa gì về mặt tinh thần. Mãi tới thời gian gần đây, khi đầu óc thảnh thơi, không còn lo toan nhiều cho con cái, cho cuộc sống nữa, và ở vào cái tuổi bên kia sườn đồi, dưng không mà tôi hay nhớ và nghĩ nhiều về quá khứ, nhớ về những niềm vui, nỗi buồn thời thanh niên thơ mộng, và vì thế, ý nghĩ được trở về trường, đối với tôi, như là được trở lại một thời trẻ trung, tươi đẹp của cuộc đời...
Thế là một ngày hè nắng vàng tươi, cả nhóm tụ họp đầy đủ trong sân trường Bách Khoa. Có chút hồi hộp, bâng khuâng khi bước chân vào cổng trường (dù đi qua cổng phụ chỗ gửi xe :-)) ký ức ngày cũ len lén trở về khi ánh mắt tôi lướt qua dãy nhà B2, khoa Hóa ngày xưa. Không hoàn toàn như trước, dĩ nhiên rồi, với màu sơn mới và thêm vài khu nhà phụ giữa B2 và B1 khoa Điện tử ngày xưa. Có hề gì, mọi thứ đều thay đổi theo thời gian!! Nhưng cái sân banh cỏ xanh mướt trước khoa thì vẫn như cũ. Hôm nay đang có giải đấu nào đó nên hơi ồn ào tiếng loa tường thuật, và dù là ngày chủ nhật, trường vẫn có khá đông sinh viên, một số ngồi quanh sân banh, trước cửa khoa hào hứng theo dõi.
Trước đó cả nhóm cũng đã bàn nhau là khi trở về trường, tụi mình sẽ ăn mặc giống sinh viên, quần jean, sơ mi, giày thể thao... để ghi hình trước. Sau đó sẽ thay đồ vía sang chảnh cho đợt ghi hình sau... Anh Sơn đã thông báo là sẽ mang theo ống kính để chụp chân dung các bạn (và nhắc nhớ make up cho thiệt là đẹp), một phần để làm kỷ niệm, một phần chắc ẩn ý là khi post hình lên website thì mọi người sẽ so sánh với hình ảnh cũ ngày mới vào trường 44 năm trước !! (Không sao, cứ so sánh đi nhé, lứa tuổi nào cũng có cái đẹp riêng của lứa tuổi đó, tự tin lên nào!!)
Tám cô nàng AH76 ngày xưa, đại diện cho đầy đủ cả 3 tổ 8A, 8B và 8C, gọn gàng năng động và cũng khá là điệu đàng má hồng môi đỏ, làm dáng làm duyên trước ống kính (rất có tâm) của anh Sơn. Kết quả của buổi chụp hình thật là mỹ mãn. Cả bọn đã loanh quanh mọi ngóc ngách của trường, Bách Khoa bây giờ xây dựng thêm nhiều khu nhà phục vụ cho số lượng ngày càng đông sinh viên của các khoa. Đẹp hơn, sang trọng hơn và đặc biệt cây xanh vẫn còn tươi mát trên các con đường kết nối các tòa nhà với nhau, dù mùa này Sài Gòn đang rất nóng, nhưng thả bộ trên những con đường ngắn sạch sẽ dưới tán những cây xanh thật là dễ chịu. Bách Khoa của cũng mình vẫn là ngôi trường rộng đẹp nhất hiện hữu ngay tại trung tâm thành phố. Thời gian trước nghe đâu có một số ý kiến định di dời trường lên khu Đại Học Quốc Gia TPHCM ở Thủ Đức, may quá, điều này đã không xảy ra, để thỉnh thoảng khi đi ngang qua, ta ngắm nhìn và tự hào rằng trường của mình thật đẹp, lưu luyến với ý nghĩ rằng nơi đây, chúng ta đã trải qua một khoảng thời gian ý nghĩa và quý giá biết mấy...
Ngang qua trước một vài tòa nhà thấy còn tấm pano ghi chào mừng lễ tốt nghiệp, mới biết hiện giờ trường còn có cả Khoa Kỹ thuật Kiến trúc, hay thật!!
Bách Khoa bây giờ có một Food Court thật to đẹp, chúng tôi ghé qua sau khi đã dạo vòng quanh trường, bắt lấy những hình ảnh đẹp đẽ và vui nhộn của cả đám. Ngang qua một hành lang trước tòa nhà B mấy không thể nhớ nổi, hình ảnh các sinh viên ngồi học ở những dãy bàn ghế xếp dọc hành lang, dù hôm nay là chủ nhật, làm nhớ tụi mình ngày xưa, mùa thi là cũng tụ tập học nhóm, ôn bài, nhưng ngày ấy thì túm tụm nhau lại trên một bãi cỏ mát mẻ, hoặc chui vô một phòng trống nào đó...
Kề bên khu Food Court có một cái xe di động có bản hiệu lớn Hair Cut - “cắt tóc 2k”, trang trí đẹp và vui, rất rock!! Thật hay ho cái ý kiến sáng lập tiệm tóc di động phục vụ sinh viên này, không phải rẻ tiền thì đơn giản xề xòa đâu nhé. Trên xe có hàng ghế xoay và hàng gương to, sáng. Mấy tay kéo diện quần áo sành điệu và thời trang, khá đông sinh viên ngồi chờ đến lượt làm sinh động vui tươi cả khu vực.
Ừ thì thời gian trôi qua, xã hội giàu đẹp hơn, thì trường mình cũng có nhiều thay đổi để phù hợp xu thế, phát triển thêm nhiều ngành học, cơ sở vật chất tốt hơn, thêm nhiều tiện ích và sinh viên thì văn minh, năng động hơn ngày trước nhiều nữa. Chắc rằng mọi người chúng ta hôm ấy đều có những xúc động và tự hào trong một lần về lại “trường Bách Khoa của mình”. Phải không các bạn?
Và chính vì lẽ ấy, khi cả đám ngồi ăn trưa và cà phê với nhau trong trường, một ý kiến gợi mở “Hay là chúng ta tổ chức họp lớp ngay tại trường Bách Khoa của mình??” đã được sự hưởng ứng đồng tình của tất cả mọi người có mặt hôm đó.
Họp lớp là để mọi người trong lớp có cơ hội gặp gỡ, ngồi lại cùng nhau, trò chuyện, thắt chặt tình thân, và hay ho hơn, nếu được tổ chức tại cái nơi bắt đầu tình bạn của tụi mình, thì còn gì ý nghĩa hơn nữa??
Bài viết này được thực hiện để đưa lên website của lớp, ngoài việc ghi dấu kỷ niệm những hoạt động cùng nhau của một nhóm bạn, để kết nối mọi người “thấy nhau” dù có nhiều khoảng cách về mặt địa lý. Còn có mục đích gửi vài thông tin đến các bạn lớp mình, trong nước và ở nước ngoài, về dự định và kế hoạch tổ chức một buổi họp lớp AH76 – ghi dấu 45 năm chúng ta gặp nhau, làm bạn với nhau...
Tóm tắt sơ bộ :
Thời gian : Tháng 11 năm 2021
Địa điểm : Trường Đại Học Bách Khoa TPHCM
Thành phần : Các bạn AH76
Khách mời : Gia đình, con cháu của các thành viên AH76
Thông tin cụ thể và chi tiết chương trình sẽ được gửi đến các bạn trước đó một thời gian cần thiết, để mọi người có thể thu xếp đến với nhau.
PS. Gửi các bạn tựa đề một bài báo mà mình mới đọc - để suy gẫm“Hình như chúng ta cần nhau hơn ta tưởng”.
Tôi thấy được điều này sau những buổi gặp gỡ bạn bè, trở về nhà rồi vẫn có những thông tin gửi vô room chung “ Hôm nay vui quá, cảm ơn các bạn”; “Về nhà bình yên, hẹn gặp lại”; “mọi người giữ gìn sức khỏe để gặp nhau lần tới nhé”...... thế đấy!!
Sài Gòn 18/07/2020
CÓ NHỮNG NIỀM VUI
Từ lần gặp mặt đầu tiên tại Long An với anh Luân và Thanh Vân cho tới nay đã hơn 9 năm. Thời gian đủ dài để có nhiều thay đổi… Chúng tôi hôm nay lại lên đường về gặp lại bạn mình theo lời rủ rê của anh Luân sau kỳ họp lớp vừa rồi.
Nhìn lại hình ảnh cách đây 9 năm trên website lớp, có một điều không thay đổi là những nụ cười, vui vẻ thoải mái vì chuyến đi, vì được hội ngộ bạn bè. Ngay từ giờ phút lên xe là đã râm ran tiếng cười nói, và thêm cái hay không đổi là túi đồ ăn của Duyên Hương, lên xe là bắt đầu mở ra làm việc, nhưng kỳ này không được phong phú như lần trước, chắc là có chú ý đến sức khoẻ chút, nên chỉ có trái cây, có khoai mì là những thứ “low carb” nên được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt. Số lượng người tham gia kỳ này hơi khiêm tốn – chỉ 8 người, trong đó có một gươm lạc giữa rừng hoa kiêm luôn nhiệm vụ ghi hình kỷ niệm.
Trên xe mọi người tranh nhau nhắc nhở, kể lể về những kỷ niệm hồi đi học, nhắc nhớ đến từng gương mặt AH76 ngày đó, bây giờ… và vì hai nhân vật chính của chúng ta kỳ này là Thanh Vân và anh Luân, nên không thể bỏ qua những chuyện liên quan, chuyện ký túc xá, chuyện những mối tình thơ và có một nhân vật được hỏi han và nhắc tới nhiều nhất, người mà đã 36 năm từ khi ra trường tới giờ chưa bao giờ tham dự bất cứ cuộc họp mặt nào của lớp. Cái người mà “không nói ra thì ai cũng biết” đó vẫn để lại cho các bạn AH76 chúng ta một ký ức đẹp về một mối tình ngỡ là vĩnh cửu.
Ghé qua nhà Thanh Vân, bạn tôi vẫn còn đó nét xinh xắn trẻ thơ như ngày trước, chỉ có nỗi buồn riêng to lớn dường như vẫn còn vương mang trên đôi mắt. Bạn mừng rỡ khi gặp lại chúng tôi và tíu tít thăm hỏi từng người một. Mọi người chăm chút, nâng niu bạn như một sự chia sẻ, bạn giờ là trụ cột trong ngôi nhà thiếu bóng dáng đàn ông. May mắn là còn cô con gái đồng hành với mẹ, và bạn vẫn còn có mẹ già, để được chăm lo, để được phụng dưỡng và là niềm vui trong mỗi ngày trôi qua. Con gái Thanh Vân xinh xắn, dễ thương đã 25 tuổi. Hai mẹ con đứng kế nhau như hai chị em làm cả bọn xuýt xoa vì ganh tỵ với vẻ trẻ trung của bạn.
Tôi đứng tần ngần trước ngôi nhà có nhiều kỷ niệm của 36 năm trước, ngước mắt lên cái ban công của một đêm tụ họp bạn bè. Tôi nhớ tới các bạn tôi ngày ấy, giờ chia xa nhiều nơi, có người đã ra đi vĩnh viễn, để có chút ngậm ngùi, thương nhớ. Tôi chắc rằng nếu ai trong số 7 người chúng tôi ngày đó đứng đây như tôi bây giờ thì cũng sẽ có cùng chung cái cảm giác bồi hồi, bâng khuâng. Có những ký ức tưởng chừng đã bị lãng quên theo thời gian, nhưng khi có dịp nhìn thấy lại hình ảnh gợi nhớ hẳn tâm hồn ta cũng sẽ rưng rưng xúc động.
Đón Thanh Vân qua nhà anh Luân, trên con đường ngắn ngủi trên xe vẫn tràn đầy tiếng cười nói, thăm hỏi, kể chuyện rộn ràng.
Nhà anh Luân đây rồi, không khác nhiều so lần đầu về thăm cách đây hơn 9 năm. Tôi nhìn bộ salon trong phòng khách cùng chiếc võng dù mà thấy nhớ con gái quá, lần trước về có con gái đi theo, toàn người lớn không có ai chơi nên cô nàng cứ đong đưa trên võng mà đọc sách.
Đứa con trai lớn giống anh Luân nhiều, ra đường có gặp chắc không thể lầm, đã ra trường và đang đi làm, con gái nhỏ hơn đang học đại học, hai đứa có nụ cười hiền lành và dáng điệu ngoan hiền. Chị Hồng Thu bà xã anh Luân cũng là dân miền Nam học tập ngoài Bắc, nghe anh Luân nói là cùng khoá với Thu Nga lớp mình.
Cả nhà chân tình, cởi mở làm cả đám thấy gần gũi, thân tình. Anh Luân làm mọi người ngạc nhiên khi anh chạy lên lầu mang xuống đưa Huỳnh Mai một phong thư đã ngả màu, in đậm dấu vết thời gian, chắc cũng phải hơn 30 năm. Cả bọn ồ lên khi nhìn thấy dòng chữ tròn trịa nắn nót của lớp phó nhà ta. Huỳnh Mai cảm động vì sự trân trọng kỷ niệm của ông anh mình.
Bữa ăn trưa rộn ràng tiếng trêu ghẹo, chọc phá lẫn nhau. Cả đám nhắc nhở chuyện ngày xưa trong lớp học, trong ký túc xá vì hầu như các bạn hôm nay đều ở ký túc xá vào những năm đại học. Chung sống cùng nhau 4 năm trời ắt hẳn nhiều gắn bó, nhiều kỷ niệm, khi Thanh Vân hỏi thăm chị Ngọc và được cho biết là chị Ngọc và anh Cờ cưới nhau và có với nhau hai cô con gái, Thanh Vân ngạc nhiên cười vui vẻ “Vậy mà hồi trước khi ở chung, toàn nghe chị ấy kêu “Thằng Cờ” không hà, ai mà tưởng tượng được hai người cưới nhau!! ”, cả đám lại hè nhau trêu anh Luân khi Huyền và Duyên Hương thắc mắc không hiểu sao hồi trước chị Ngọc ngang tàng thế mà chỉ nghe lời có mỗi anh Luân, anh Luân nói gì là chị nghe răm rắp. Lợi dụng lúc chị Thu xuống bếp, cả đám phỏng vấn ngay “Anh Luân phải trả lời cho thành thật, hồi xưa anh thích chị Ngọc hay chị Ngọc thích anh mà mối quan hệ giữa hai người lại dễ thương đến thế ”. Anh Luân cười và nói to, chắc để chị Thu nghe cho rõ “Anh và Ngọc chỉ là bạn thuần tuý, và là bạn rất thân! ”…
Anh Luân trước giờ đối với chúng mình có hơi xa cách, vì sự cách biệt tuổi tác và cả vì cách biệt tư tưởng khi ngày ấy tụi mình chỉ là đám học sinh chân chất, chỉ biết học chứ có màng đâu đến sự đổi thay của chính trị, xã hội. Vậy mà giờ đây sau ba mươi mấy năm, tụi mình lại nhìn thấy sự chân tình và tình thân mến đối với anh em bè bạn nơi anh. Lần họp lớp 40 năm anh đi xe buýt từ Long An lên Sài Gòn từ sớm, tan buổi anh lại rảo bước ra bến xe về nhà. Và giờ đây, nhìn sự tất bật, lăng xăng của cả nhà làm bánh xèo đãi đám em phương xa, anh khoe rằng bánh này bà xã anh làm đặc biệt, nước mắm này tự tay con trai pha chế, nước nha đam này nấu từ những bẹ nha đam do anh trồng, hoàn toàn bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm. Bánh ngon ngoài sự đảm đang của chị Hồng Thu, còn do chứa đựng trong đó cả tấm chân tình. Tụi mình vui và cảm động vì những điều ấy.
Bài thơ anh làm ngay lúc cả bọn chuẩn bị ra về cũng cho thấy được tâm hồn anh, giản dị, chân thật. Cũng như bài thơ anh làm sau khi về nhà từ buổi họp lớp. Tôi đọc được trong đó cái tình cảm nồng ấm dành cho bè bạn. Và các bạn thấy đó, dù xa cách bao lâu hay bao xa đi nữa thì ký ức thời đại học cùng với bạn bè vẫn luôn luôn tồn tại trong tâm hồn mỗi người chúng ta, khi có dịp thì lại bồi hồi kết thành những dòng chữ mang theo biết bao niềm thương, nỗi nhớ.
BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ
Hôm nay bạn đến chơi nhà,
Thân tình quý mến đường xa cũng gần.
Vợ con vui vẻ ân cần
Bao năm xa cách mấy lần gặp nhau.
Tào lao tán chuyện tầm phào,
Chuyện cũ chuyện mới kể sao để cười.
Chân quê hai lúa mười mươi,
Bánh xèo vợ đổ ta mời bạn ta.
Bạn về ta chẳng muốn xa
Chia tay lưu chuyến đậm đà tình thân.
Chia tay Long An, chia tay hai người bạn cũ với nhiều tiếng cười và lời hẹn hò gặp lại. Chuyến đi có nhiều niềm vui, nhiều tình thân bạn bè.
Tôi mang theo tâm trí mình hình ảnh gia đình hạnh phúc của anh Luân để thấy niềm vui lấp lánh trong tâm hồn mình, và tôi tin các bạn tôi trên chuyến xe trở về cũng đều có cảm giác ấm áp, hài lòng khi mừng cho anh mình ấm êm hạnh phúc.
Và tôi cũng mang theo trong tim tôi hình ảnh mong manh, đơn độc của Thanh Vân bạn tôi, xinh xắn và đầy đặn hơn xưa, cười nói nhiều hơn xưa, bạn nói rằng lòng đã ổn, tâm đã bình an, và bạn đã tìm được cho mình niềm vui trong Phật pháp. Bạn an yên trong từng ngày trôi qua, sống ngày nào là biết vui trong ngày đó đúng theo tinh thần Phật giáo. Tôi mừng cho bạn!
Chúc cho Thanh Vân, cô bạn gái dễ thương của chúng ta luôn đạt được sự bình an trong tâm hồn, và cuộc sống mỗi ngày sẽ luôn là những ngày bình yên, thanh thản.
23/10/2016














TẠO CHO MÌNH MỘT NIỀM VUI
Trong một truyện ngắn của VN, mình tình cờ đọc được câu này “Con người ta dẫu sống trong hoàn cảnh nào cũng cần tạo cho mình một niềm vui …“ - thấy tâm đắc nên mình muốn chia sẻ và đặt tựa cho bài viết này.
Đưa lên vài hình ảnh họp mặt vừa qua để các bạn xa gần cùng gặp gỡ, cùng cười vui, cùng ôn lại kỷ niệm cũ, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống hiện tại.
Kim Anh có một niềm vui mới, ngôi nhà mới tại Sài Gòn , là nơi dành cho con trai sống và làm việc, cũng là nơi chốn đi về mỗi khi “xuống núi” đến với bạn bè, tụi mình cùng chúc những điều tốt đẹp nhất cho bạn mình nhé.
Gặp gỡ bạn bè lần này cũng là cách “tạo cho mình một niềm vui” – vui từ khi chưa gặp ai hết, đang trên đường tìm nhà ở khu Hoàng Anh Gold House, Duyên Hương đã hùng dũng ghé vào ngay một khu Hoàng Anh vừa mới nhìn thấy (mà quên rằng Hoàng Anh có tới mấy chuc khu nhà lận), leo lên ngay tầng 15 khu nhà A2 dù địa chỉ Kim Anh nhắn là A3 ( A nào cũng vậy thôi !!!) để rồi sau đó phone trở lại cho Kim Anh để khiếu nại… Vui từ chuyện hát hò linh tinh “Chiều chiều, ra đứng tây lầu tây, thấy em tang tình đang tắm…” - nghe tới đây mấy ông sáng hết cả mắt ra – “… tắm heo tắm heo trong chuồng…” bonus cho mấy bà câu hát khác để khỏi khiếu nại “Chiều chiều ra đứng tây lầu tây, thấy anh tang tình đang cỡi… cỡi trâu cỡi trâu trên đồng…”. Vui từ chuyện tranh cãi xem con cá trong hình mà các bạn thấy là cá chim trắng hay đen, chỉ có chuyện chim trắng hay chim đen mà phải “vô” hết mấy ly, mãi tới khi Duyên Hương thông báo “thực ra sáng này Kim Anh mục đích đi chợ là mua hai thứ cá lận, cá chim và cá bóp (bớp hay bốp gì đó, nhưng có âm chung là bóp?!) nhưng bị thiếu đi một thứ, thành ra mất hết cả ý nghĩa”…
Cũng nhân một email của Lâm Hồng Tân gửi Kim Hà về việc tập luyện 5 thức trong “Suối nguồn tươi trẻ”, mình cũng muốn gửi thêm đến mọi người một bí kíp giúp nuôi dưỡng cuộc sống khoẻ mạnh của Trang Tử trong “Nam Hoa Kinh” mà mình đang luôn cố gắng đạt được :“Ngủ không mộng mị, thức chẳng lo âu, ăn không cầu kỳ, thở thật thâm sâu”. (Nguyên văn: “Kỳ tẩm bất mộng, kỳ giác vô ưu, kỳ thực bất cam, kỳ tức cam cam”)
Thực ra, con người với những Tham, Sân, Si là thuộc tính cố hữu thì những nguyên tắc nghe đơn giản vậy, nhưng để “ngộ” được những điều đơn giản đó quả thực khó, và mình phải luôn cố mỗi ngày.
Tụi mình giờ cũng nhiều tuổi rồi (nói ra được điều này là cả một sự cố gắng – trước giờ chữ “già” và “xấu” là không tồn tại trong vốn từ của mình mà ), con cái đã đủ lớn để tự lập, kinh tế ổn định, đủ sống mà không phải lo toan, và hầu như mọi người đã bắt đầu tuổi hưu, cho nên điều ưu tiên nhất trong suy nghĩ bọn mình nên dành cho bản thân, trước hết là sức khoẻ, sau đó là niềm vui trong cuộc sống và sự bình an trong tâm trí.
Chẳng hạn, nói vui một chút để thấy rằng mình vẫn luôn còn “tham” lắm. Mình đọc trong một bài viết của một vị Bác sĩ, trong một chuyên đề về uống rượu vang giúp khoẻ tim mạch, nói những câu rất đúng như ý mình “Cuộc sống vốn ngắn ngủi cho nên đừng nghĩ là uống vì bắt buộc, mà phải là uống để thưởng thức, do vậy không việc gì mà mình phải chịu đựng những ly rượu dở”, :) thật là tâm đắc!!!
Bởi vậy, mình thích uống rượu, để thưởng thức, và rất thích rượu ngon, con trai mỗi lần đi đâu xa về đều mang tặng bố mẹ rượu ngon, để tối tối, cả nhà ngồi nhâm nhi vài ly chuyện trò rôm rả, niềm vui bình dị và mình cố gắng tìm kiếm, thụ hưởng trong từng khoảnh khắc.
Tạo cho mình một niềm vui, có khó khăn không nhỉ? Hay tuỳ trong tâm? Tâm luôn suy nghĩ điều tích cực thì thấy đâu cũng mang lại niềm vui sống: một bông hoa vừa nở, một trái chín sau vườn nhà, một email mới nhận… niềm vui từ nơi khác mang đến, nếu không có, tự tìm lấy vậy, ăn mặc đẹp, đón taxi ra phố, tự thưởng cho mình một vài món đồ nho nhỏ của cái thú vui shopping, hay một buổi ngồi suy tư cà phê góc phố, nhìn chuyển động tất bật vội vã quanh mình, cảm nhận một niềm vui nhỏ là mình được ngồi đây thư giãn, không phải quay cuồng với những cơm áo gạo tiền như xưa, đọc một cuốn sách hay, nghe một bản nhạc đúng gu trong hơi gió nhè nhẹ buổi chiều – hạnh phúc ở đâu đây thôi, chỉ cần đưa tay ra và nắm lấy!
Chúc bạn có thật nhiều những niềm vui, mỗi ngày…
AH76 vui mừng đón chào một thành viên lưu lạc hơn 30 năm nay mới tìm gặp, Lương thị Phương Thảo, cô bạn gái yểu điệu thục nữ của lớp Hóa 76 năm xưa.
Thảo so ra vẫn còn điệu đàng, trẻ trung và xinh xắn, chắc các bạn mình vẫn hình dung ra được dáng vẻ thướt tha yểu điệu của Thảo ngày xưa.
Trích từ email cùa Phương Mai:
“Vừa rồi Chị và Kim Xuân đi tìm cho bằng được “tung tích” của Lương thị Phương Thảo. Cuối cùng mừng quá gặp lại bạn sau 34 năm. Người đẹp cũng mừng lắm, vẫn “yểu điệu thục nữ” như xưa và rất trẻ. Nói chuyện không dứt rồi chị kêu thêm vài người nữa, mấy đứa cùng nhau ăn nhậu đến tối mới về. Có chụp vài tấm hình gửi mọi người xem. Chị hẹn Phương Thảo sẽ cùng nhau 1 bữa lớn với nhiều bạn AH76 hơn...”
Những dòng sông đều chảy về biển cả, rồi lần lượt, những gương mặt thân quen của AH76 ngày xưa rồi cũng sẽ tụ họp lại, để trở thành một tập thể gắn kết, như truyền thống trước nay vẫn vậy.
Hẹn gặp lại một AH76 đông đủ với những niềm vui không dứt…
TẾT QUÊ NHÀ
Không khí se lạnh buổi sáng sớm cùng cái nắng vàng thắm tươi buổi trưa của Sài Gòn đã mang đến cho mình một cảm giác tết thật rõ rệt. Mình muốn tản mạn cùng bạn bè phương xa về một cái tết quê nhà của riêng mình, như một sẻ chia mà mình nghĩ là sẽ làm các bạn nao lòng và có một chút tiếc nhớ.
Năm nào cũng vậy, Tết đến với mình ngay từ khi thời tiết trở mùa, rõ ràng hơn với những chuẩn bị xôn xao ngoài phố, các tuyến đường thêm nhiều màu sắc của hoa, của lá. Thế là mình cũng bắt đầu với những tất bật riêng cho gia đình nhỏ của mình.
Đầu tiên là việc sắm sửa, nói ra thì nghe hơi buồn cười, trước tiên là mua sắm quần áo mới, đúng không? Ai cũng muốn ngày đầu tiên của một năm mới mình sẽ tươi mới, tươm tất và đẹp đẽ hơn, nhất là phụ nữ, mình và con gái hẹn hò nhau một ngày cuối tuần mỏi chân vì dạo tới dạo lui, ngắm nghía và rinh về những bộ cánh ưng ý, không quên tậu thêm cho bố và anh trai ở nhà một vài món…
Kế đến là tiết mục mua sắm thực phẩm để chuẩn bị cho những ngày ăn chơi trong tết. Có những món ăn đặc biệt mà mình thấy chỉ ăn trong dịp tết mới thấy ngon và có ý nghĩa. Thời buổi này thứ gì cũng được cung cấp sẵn, chỉ việc ra chợ ngắm nghía, lựa chọn và mang về. Thế nhưng có mấy món mà mình vẫn chịu khó tẩn mẩn ngồi cắt cắt gọt gọt, tranh thủ những ngày cuối tuần để làm, đó là dưa món và củ kiệu, có nhiều người nghĩ rằng việc gì phải phí thời gian mà làm, có khi mình làm không ngon như ngoài chợ bán. Nhưng đối với mình, chính trong khoảng thời gian ngồi tỉ mỉ cắt gọt từng củ kiệu, củ hành, mình cảm nhận được một niềm vui và một không khí tết, những suy nghĩ rất đời thường và vụn vặt như là “không biết nắng như vầy có đủ khô không? Hay kỳ này kiệu mình mua không được đẹp… làm cho mình thấy vui vui trong lòng, đôi lúc có chút ngậm ngùi khi nghĩ về má mình năm xưa, chính những lúc như thế này làm cho mình thấy mình cũng giống má được một phần nào đó, cũng có chút đảm đang, cũng biết vì chồng, vì con, mà trong cuộc sống với những tất bật đời thường, với những lo toan trong công việc mình có phần lơ là với những người thân yêu bên cạnh mình.
Những ngày tết, bao nhiêu lo toan ngoài xã hội không còn tồn tại trong mình nữa, mọi suy nghĩ chỉ xoay quanh với việc gia đình, họ hàng, bạn bè, mong muốn được làm vui lòng tất cả những người thân. Mình tính tới kế hoạch sẽ về quê ngày nào, sẽ ghé thăm ba mẹ của người bạn thân mà mấy năm rồi mình chưa ghé thăm được, sẽ đi khá xa để có thể thăm được người bạn cũ thời trung học mà giờ mình nghe tin đang bệnh khá nhiều, sẽ chuẩn bị gì cho bạn bè đồng nghiệp chồng đến chơi nhà mình, ngoài mấy món truyền thống như tôm khô củ kiệu, giò chả, bánh tét dưa món, chắc là sẽ làm thêm món nướng ăn với rau sống bánh tráng, rượu thì sao đây? Mấy bạn này thích rượu, ở nhà mình có sẵn mấy chai Johnny Gold label, phụ nữ thì có Baileys, à, năm nay mình mới được tặng một chai Margarita pha sẵn, phải nhớ mua một ít ly miệng loe để uống cho sành điệu… Còn nữa, tới phiên mấy anh em trong công ty mình? Cho uống vang thôi, mình có mấy chai vang ngon lắm, mấy em còn trẻ nên không uống được rượu mạnh. Riêng đám bạn bè chí cốt của mình thì đã chuẩn bị chai Martell Cordon Blue rất ngon. Đây là loại rượu mà mình rất thích, bia thì vô tư, cần là có ngay…
Tiếp theo, chuẩn bị dọn dẹp, khoác áo mới cho nhà cửa đi thôi, hàng năm nhà mình đều có thông lệ cùng nhau quét dọn nhà để đón tết, phân công nhau, con trai lau cửa sắt, song cửa sổ, con gái lau cầu thang, bố lo bàn ghế, mẹ phụ trách bếp núc, cả nhà rộn ràng tiếng phân bì, so đo của mấy nhóc - sao em làm ít hơn con – anh bắt con làm thêm phần anh kìa mẹ - tiếng càm ràm của bố - mấy đứa làm nhanh, bố còn đi mua hoa nữa – những sinh hoạt rất đời thường đó làm cho ai nấy đều náo nức, cảm thấy hơi thở của tết đang lẩn khuất đâu đây. Năm đầu tiên con trai đi học xa nhà, ngày cuối năm dọn nhà đón tết, không khí trầm lặng hẳn đi, con gái thầm thì - mẹ, năm nay không có anh ở nhà ăn tết, con buồn quá, không ai chọc ghẹo gây gổ với con… làm mình rơm rớm nước mắt, tưởng tượng cảnh con trai cô độc nơi xứ lạ quê người, dù đất người có giàu sang, phồn hoa đến đâu, cái thiếu thốn không khí quê hương và tình thương gia đình mấy ngày tết hẳn sẽ làm con trai nhói lòng… Mình nghĩ những hình ảnh sum vầy, cùng nhau lao động những ngày giáp tết, vui chơi cờ bạc những tối khuya của cả nhà sẽ làm thành viên trong gia đình luôn gắn bó và nghĩ về nhau dù khoảng cách địa lý có xa xôi đến thế nào đi nữa, như sợi dây gắn kết tâm hồn người xa xứ với quê nhà, bền vững theo năm tháng.
Những tất bật chuẩn bị rồi cũng trôi qua, nhà cửa sạch sẽ tinh tươm, đồ ăn thức uống đầy tủ lạnh, hoa quả, nhang đèn chuẩn bị sẵn sàng cho giờ khắc thiêng liêng nhất – Giao Thừa – Cả nhà lần lượt bưng bê cho mâm cúng giao thừa trên sân thượng, mâm ngũ quả “Cầu Vừa Đủ Xài Sung” truyền thống, bánh, mứt, nhang, đèn… Nước đã sôi để pha bình trà thơm, canh giờ để có thể bắt đầu vào thời khắc thiêng liêng đêm trừ tịch.
Đối với mình, giờ phút chuyển giao từ năm cũ qua năm mới thật là thiêng liêng và nhiều ý nghĩa, là giây phút mình lắng lòng để nhìn lại một năm qua, những được, mất, những niềm vui, nỗi buồn, cũng là giây phút tĩnh tâm để tự hứa với lòng cố gắng từ bỏ những lo âu muộn phiền không đáng, để tâm mình được thảnh thơi hơn, làm sao để cuộc sống mình có ý nghĩa hơn. Mình cũng dạy cho con mình cách suy nghĩ và nhìn lại mình một năm qua như thế, và như là một thói quen, hàng năm mình lặng lẽ ngắm nhìn cảnh chồng con thành tâm trước đất trời, cảm ơn những ân phước được ban tặng và nguyện cầu cho những mong ước sắp tới trong cuộc sống mà lòng rưng rưng niềm xúc cảm. Những giờ khắc như thế đối với mình quý báu biết bao, đó là truyền thống, là văn hoá Việt mà mình luôn nguyện lòng gìn giữ.
Như những lời bài hát “Phút giao thừa lặng lẽ”
…Và một năm qua đi với bao kỷ niệm,
để ta nhớ mãi không quên.
Lặng lẽ, mùa đông như câu hát cuối cùng,
những gì đã qua sẽ còn lại trong chúng ta.
Lặng lẽ,mùa xuân như câu hát bắt đầu.
giây phút giao thừa,thì thầm bao ước ao.
Mùa xuân,một nhành lá xanh tươi lộc xuân,
một nhành lá non,một tình yêu chưa biết đến.
Mùa xuân,để ta hát lên trao tặng nhau,
làm tình yêu mãi xanh rờn,
sống trong ta mãi muôn đời…
Mình gửi đến các bạn chút không khí tết quê nhà, chúc các bạn một cái tết VN trên xứ người vẫn nồng ấm và chan hoà tình cảm gia đình. Chúc một năm mới bình yên và có nhiều niềm vui trong cuộc sống.
Page 1 of 2